Vòng Xoáy Nước Mắt – Chap 18: Trôi Dạt

Nước mắt rơi lặng lẽ lên những cánh hoa …buồn vô định…máu của tôi dường như đang dc những cánh hoa nơi đây dọn dẹp sạch sẽ…tôi thấy đau liền bật dậy…à…đau quá …chỗ vết thương bị rắn cắn khi đi lấy nước suối đá…tôi bỏ chăn ra tìm ngó xung quanh…Hoa Đán…Bạch Xà…hai người đâu rồi …(tôi gọi lớn )…cách cửa mở ra Phu Nhân bước vào…

Phu Nhân: Ngươi đã chuẩn bị nhận hình phạt chưa ???
_Hình phạt nào vậy ạ
_Ngươi đã tự ý xông vào vườn Tử Đằng nơi mà điện hạ ra lệnh cấm hàng trăm năm nay,ngươi thật to gan…
_K đúng chính phu nhân đã đưa chúng tôi đến đó mà…lẽ nào ngay từ đầu là phu nhân sắp xếp
_Phải thì đã sao …đừng trách ai hãy trách bản thân ngươi sinh ra nhầm kiếp ( Hắc xà đi vào tôi lao tới )
_Mày chính mày đã hại chết mẹ của tao …chính mày đã nhẫn tâm giết mẹ của tao…mau trả lại mẹ cho tao …( hắn đẩy tôi ngã văng ra)
Hắc xà: Đồ phàm nhân láo toét kb trời cao đất dầy …( hắn tát bốp vào má tôi mồm tôi chảy máu)
Phu nhân: Khoan đã điện hạ tại sao lại chưa truyền lệnh giết nó
Hắc xà: Phu nhân để tiểu nhân đi trước 1 bước
_K dc qua mặt điẹn hạ
_Tiểu nhân k dám tiểu nhân chỉ muốn diệt trừ hậu hoạ về sau dùm phu nhân…
_Ngươi yên tâm nó k sống nổi qua đêm nay đâu …chưa có kẻ nào bc chân vào rừng hoa Tử Đằng của điện hạ mà còn sống xót cả…
(N): Vua ngồi gẩy đàn nét mặt lạnh nhạt khuôn mặt lúc nào cũng lầm lỳ…
Thanh Xà: Thần đã giam Bạch Xà và Hoa Đán rồi còn cô gái kia …cô gái kia thì xử trí sao ạ
_Cứ theo luật mà làm
_Vậy sao người k ăn thịt cô ta để tăng thêm công lực cho mình…
_Bổn Quân cần phải ăn thịt 1 kẻ phàm trần mới tăng dc công lực sao
_Tiểu thần k dám có ý đó
_Được rồi lui xuống đi …( Vua nắm chặt tay) tại sao khi nãy khi ta chạm vào cô ta nước mắt ta lại rơi…đó là điềm gì chăng???
Bạch Xà và Hoa Đán bị giam dưới thuỷ diệm hoả …lửa đang thiêu đốt họ
Bạch Xà: Cố lên Hoa Đán cô chịu dc mà
_Tôi chỉ là 1 bông hoa yêu còn cô đã tu luyên hàng ngàn năm sẽ khác…( Hoa Đán đau đớn dẫy dụa) Hương…cô ấy sẽ k sao chứ…
Bạch Xà: Giờ chúng ta bị như vậy chỉ còn cách xem ý trời thôi…cô ấy nhất định sẽ bị tội chết…
Hoa Đán: Vương Khải em xin lỗi em k thể bảo vệ cô ấy dc rồi…anh nói đúng con bé k nên gặp vị vua đó…sai lầm vẫn nối tiếp sai lầm…
Tôi ngồi co do vết thương ở tay khiến môi tôi tím tái…tôi thấy lồng ngực hơi khó thở…
_Bạch Xà,Hoa Đán hai người ở đâu đừng bỏ tôi lại 1 mình ở đây mà…tôi sợ lắm ( tôi sợ hãi cánh cửa mở ra)
Thanh Xà:Đưa cô ta đi ( tôi quay ra hỏi)
_Anh cho hỏi Bạch Xà và Hoa Đán đang ở đâu
_Lo cho bản thân cô trước đi …đưa cô ta đến Hồ Xà…
_Đó là đâu vậy…các người mau buông tôi ra …đó là đâu vậy …( đến 1 hồ nước đỏ ngầu tôi thấy rất nhiều kẻ đang đứng xếp hàng bị đẩy xuống phia dưới chồm lên 1 con rắn màu Nâu khổng lồ há trọn miệng đớp người) rắn ăn thịt người …các người buông ta ra ngay các người k có quyền ( tôi gạt tay k dc)…
(N): Phu nhân đứng bên ngoài Huyết Cung chờ Vua cùng 1 cô gái…
Cung nữ: Điện Hạ nói phu nhân hãy quay về đi
_Cái này nói ta chỉ tới đàm đạo trà vs nó
_Điện Hạ có nói đàm đạo gì cũng để ngày mai ạ …
_Vậy ta có thể để cô gái này lại đây nhé ( bà ta quay đi)
_Cái này phu nhân ơi xin phu nhân…( cô gái cản tay cung nữ)
_Đừng gọi nữa nói với điện hạ ta Trần Huyền ta là cống phẩm của con người được gửi tới Điện Hạ…
_vậy xin người chờ chút để tiểu nhân bẩm báo…Điện Hạ có 1 cô gái phàm trần nói tên Trần Huyền nói muốn được diện kiến điện hạ…( Vua đang ngồi uống trà cười nhẹ)…
_Cho cô ta vào để ta xem cô gái đó bản lĩnh ra sao mà lại đứng trc huyết cung muốn gặp ta…( cô gái bc vào vua ngạc nhiên )
Huyền: Tiểu nhân diện kiến điện hạ…
_Ồ nhìn ngươi rất giống 1 người…ai nhỉ ( vua gõ đầu rồi chợt thấy giống Hương) liệu có khi nào kiếp trước hai ngươi có liên quan đến nhau không nhỉ ( vua cười nhẹ)…
_Tiểu nữ k hiểu ý điện hạ…
_Ngươi là cống phẩm của con người ta thấy ngươi khá ổn …( Huyền cười mừng thầm) Thanh Xà…( xuất hiện)
_Có thần
_Ta tặng cô gái này cho ngươi vui chơi đêm nay
_Tiểu nhân k dám
_Ta tặng sao lại k dám …
Huyền: Tiểu nữ dc đưa đến đây nếu k dc sủng hạnh thì cũng xin dc ở bên điên hạ học hỏi nguyện chết cũng k làm phi của ai …xin điện hạ anh minh…
_Dc rồi lui đi …
Thanh xà: Điện hạ cô gái người phàm đó đã dc đưa đến Hồ Xà rồi ạ
_Từ khi nào mà ngươi lại đi báo mấy việc nhỏ nhặt như vậy cho ta thế…
_Tiểu nhân chỉ là…chỉ là tiện mồm thôi xin điện hạ tha tội…
_Lui đi ( Vua xoa tay trước gương hiện ra hình ảnh Hương đang đứng trước con rắn khát máu)… đồ phàm nhân ngu xuẩn…

4f7135e048ad56f32bd5e3f1a6d7ed35

Tôi đứng nhìn con rắn há mồm lớn…
_Tôi và bạn k thù k oán xin đừng hại tôi…
Rắn: Những kẻ đến đây đều đáng tội chết k trừ 1 ai ( tôi môi tái mét mắt lảo đảo rồi khi con rắn há mồm tôi nhẩy ùm xuống hồ)…
(N): Vua ngạc nhiên khi thấy Hương nhẩy xuống hồ…ông ta vụt biến mất…
Tôi ngã xuống hồ…tại sao dưới hồ lại không có nước…nơi này là đâu…tôi đi xuống bậc thang…vừa xuống tới có 1 cánh cửa…đang định mở thì bàn tay tóm lấy tay tôi…là Vua ông ta giận dữ đẩy tôi ra…
_Hỗn xược ai cho phép ngươi tự ý vào đây
_Tôi chỉ là vô tình ngã xuống thôi…cũng kb dưới hồ k có nước …anh thiết kế hay thật…tại sao bên trên lại vẫn có nước mà bên dưới …à tôi quên đây là chốn thần tiên…( tôi gãi đầu nói nhiều)…
_Mau cút đi cho ta ( tôi quay đi rồi quay lại) còn k mau đi
_Bên trên có con rắn to đùng dại gì lên ( quên là con lớn nhất đang trước mặt)…mà chuyện ở vườn Tử Đằng tôi thật sự kb là phu nhân ( Tôi thấy Vua ộc máu từ mồm ra rồi ngã quỵ)…này ông sao vậy…ông sao vậy …( tôi đỡ ông ta ôm vào lòng) có ai không…có ai không làm ơn…ông sao vậy …( tôi thấy hoa mắt rồi ngất nốt)… Bên trong căn phòng mà Hương vừa định mở …1 người già mặt sần sùi nhăn nheo mở cửa …
Già: Thái Tử…à không giờ có lẽ người đã làm vua…đã bao lâu người không đến đây rồi phải 300 năm rồi …cô gái kia là người Phàm…sao lại ở cùng điện hạ được…
Tôi thấy lạnh lạnh liền mở mắt thấy đang trong 1 căn phòng băng…có ai ở đây không…có ai không vậy ( tôi quay lại thấy 1 bà cụ nhăn nheo đang đứng chắp tay ra sau nhìn tôi rồi cười nhẹ tôi sợ lùi lại)
_Ngươi tên gì
_Dạ con tên Hương ( tôi run lên)
_Ta đâu có làm gì ngươi mà ngươi sợ vậy…
_Đây là đâu ạ
_Đây là động Phong Băng …nơi đây hội tụ những tảng băng có hàng ngàn năm ta đã phong ấn bản chất con người của ngươi rồi,nếu không sao có thể ở đây…
_Lão bà bà vậy ông vua đó đâu ạ khi nãy con nhớ là ngất đi cùng con ( Bà cụ ngoái lại phía sau tôi thấy Vua đang nằm yên trên tảng băng)…
_Ta đoán k nhầm thì linh hồn của Lan đã dc giải thoát khỏi phong ấn của điện hạ
_Đúng vậy cô ấy đã được về vs người cô ấy yêu…có lẽ cô ấy rất hạnh phúc
_Có phải ngưoi là người đã làm hoa Tử Đằng nở phải không???
_Đúng con rồi ạ …( cụ bà đập vào trán tôi)
_Ngươi có lẽ mới tới đây …để ta kể cho ngươi nghe 1 câu chuyện 300 năm trước có 1 cô gái đã dc gả vào cung để làm vợ của Vua khi đó hắn ( chỉ vua) mới chỉ là Hoàng Tử…cô gái đó có lên Mộc Lan…cô ta sinh trước hoàng tử lớn hơn hoàng tử đến 500 năm chỉ tiếc rằng nhà Vua khi đó đang say đắm nữ tử khác mà bỏ mặc cô ta…cho tới ngày cô ta tới vườn Tử Đằng và chợt ngã xuống hồ trong vườn…khi đó Hoàng Tử đã cứu cô ta …kể từ sau đó hai người họ rất hay tới đó để làm thơ ,đánh đàn và thưởng trà…
_Và Hoàng Tử đã yêu thầm cô gái đó
_Sai rồi là cô ta đã yêu thầm trước…cô ta đã lấy hết can đảm thổ lộ vs Phạm Khang và được hắn đồng ý…đến 1 ngày bị Đức Vua phát hiện bọn họ có tư tình…phu nhân liền lập tức phao tin và thế thân 1 người trần gian và nói rằng cô gái đó đã qua lại vs 1 người trần…
_Nhưng cô gái đó nói yêu người trần đó và muốn…
_Cô ta đã nói dối cô và muốn giữ bí mật suy cho cùng cô gái đó muốn giải thoát cũng k có gì sai…khi đó Hoàng Tử bị điều đi trấn áp tộc Ngưu k có nhà…khi cậu ta về thì cô ta đã bị giết …trong cung nói vs cậu ta rằng cô gái đó chết do ngã xuống giếng…cho đến khi lên làm Thái Tử hắn đã có thể gọi hồn về và biết sự vc nên đã giam giữ linh hồn và rồi khiến cho hoa tử đằng k thể nở
_Nhưng anh ta nói k muốn cô ta yêu kẻ khác
_Chính là cậu ta k muốn cô gái đó đầu thai rồi đi yêu người khác…cậu ta phong ấn co gai do va khi cô ta thoát đồng nghĩa vs việc tâm cậu ta rơi vào ma đạo…
_Vậy lỗi của cháu sao ạ
_Đúng vậy …còn chờ gì mau ra đun nước nóng lại đây ta còn lau người cho hắn
_À vâng… ( tôi ra đun nước rồi tự gõ đầu) hoá ra họ yêu nhau vậy mà mình kb …thật ra người giải thoát lại nhẹ nhàng còn người ở lại giữ kí ức mới đau khổ…( tôi pha nước bê vào)
Bà Lão: Ngươi làm đi
_Cháu sao…sao có thể ạ cháu chưa có ngy nữa sao dám…sao dám sờ lên đàn ông ( cụ bà đặt tay tôi lên người anh ta)
_Số mệnh của ngươi nằm cả ở người này đấy …( bà lão nói rồi quay đi để lại tôi vs hắn ta ở trong phòng)…
_Anh nằm thế có lạnh không nhỉ…kì lạ sao ở đây có cảm giác mình k còn bị chất độc làm cho đau nữa…bà lão kia rốt cuộc là ai??? ( tôi lau người cho anh ta …người đâu mà tay dài quá vậy )…tôi vừa làm vừa lầm bầm…đã 1 tháng trôi qua anh vẫn ngủ như vậy…hằng ngày tôi ăn hoa quả và cá của bà cụ mang về…
Bà Lão: Sao thế mới 1 tháng mà đã oải vậy ,vậy thì sau này biết làm sao…???
_Chỉ là con ở đây chẳng làm gì cả…con nhớ bạn của con…
_1 con rắn và 1 con hoa tinh ngu ngốc
_Sao điều gì lão bà bà cũng biết vậy đó là hai người bạn duy nhất của con chỉ kb bh sống chết ra sao???
_Yên tâm sống tốt rất tốt là khác …
_Thật sao bà bà k có lừa con chứ
_Xì ta thèm đi lừa nhà ngươi sao ( bà gõ đũa vào tay tôi)…
(N): Bach Xà và Hoa Đán được Thanh Xà cứu ra khỏi Hoả Diệm …
Bạch Xà: Ơn này tôi mãi mãi k quên
_Đừng nói vậy dù sao chúng ta cũng từng học cùng nhau …hiện tại điện hạ cũng đóng cửa tu luyện rồi đã 1 tháng k bc ra khỏi phòng…
_Còn Hương thì sao …hương cô ấy đâu rồi
_Cô ta đã chết rồi hôm đó đã dc đưa ra Hồ Xà hành quyết…( Hoa Đán ngồi bịch xuống nền mồm k ngừng chảy máu)…
Hoa Đán: Ta đã phụ người rồi Vương Khải em thật sự đã phụ người thật rồi …( Bạch xà buông thõng tay)…Tôi hằng ngày theo lão bà bà đó đi hái nấm rồi học nghe giảng đạo…nghe nhiều đến mức ngủ gật gù…
_Hương ngươi có đang nghe không ( bà bà nhìn rồi cười) ngươi có nhanh chóng muốn ra khỏi đây không???
_Dạ có có ( vội tỉnh) cháu k hiểu cháu và bà bà k quen biết gì nhưng cháu thật sự cám ơn bà bà đã giải độc cho cháu
_Rắn ở suối đá nổi tiếng là loài rắn độc nhất tộc xà vậy mà ngươi trụ lại được có lẽ do cánh hoa Tử Đằng đã giúp ngươi…
_Cánh hoa Tử Đằng
_Đúng vậy cánh hoa đó trồng trên tộc xà đâu phải loài hoa bình thường,nếu hợp thì nó sẽ trị độc còn nếu k hợp sẽ trúng độc nhất là vs 1 người phàm như cháu…dc cái là ta cũng thích hoa đó nên trồng rất nhiều quanh đây…
_ra vay…Lão Bà bà anh ta liệu có chết không ạ anh ta 1 tháng qua cứ ngủ như vậy liệu có còn
_Để còn xem vận mệnh của ông ta 1 khi đã rơi vào ma đạo nếu là 1 tiểu xà đã chết lâu rồi nhưng hắn là huyết rắn 1 loài rắn thống trị Tộc Xà 5 triệu đứa trẻ tộc rắn thì may ra có 1 huyết rắn nên nếu hắn chết thì thật uổng phí phải không nào…
_Chắc k chết đâu chứ …( tôi đi đun nc sôi rồi lại lau người cho anh ta)…anh biết gì không,nếu anh tỉnh lại thì may ra tôi dc quay về,rốt cuộc anh là Vua kiểu gì mà mãi k tỉnh dậy vậy a ( thấy Vua nhăn mặt ) lão bà bà ơi…ông ta ( Bà bà xuất hiên)
_Không ổn rồi mau đi lấy nấm đoạt mệnh ta để ở góc phòng …nhanh ( tôi lấy rồi đưa cho bà bà…bà bà đưa lên mũi anh ta ngửi rồi run lên bà bà chảy máu mũi)
_Bà bà chảy máu rồi
_Đừng đến gần …hắn pháp lực mạnh đây là phản xạ bình thường thôi…mau đóng cửa động lại… ( tôi chạy ra đóng cửa rồi sợ ngồi 1 góc)…hai người họ phát ra ánh sáng 1 đỏ 1 tím…bà bà bật ra văng mạnh ra sàn rồi ngất…
_Bà bà ( tôi đưa bà bà đi nghỉ rồi cùng lúc chăm sóc hai người họ 5 ngày 5 đêm) lúc này mình có thể bỏ chạy nhưng…nhưng mình thật sự không thể…Hôm sau khi tôi đang ngủ
Bà Bà: Hương …ta đã ngủ mấy ngày rồi
_Dạ 5 ngày rồi …
_Điện Hạ sao rồi ( bà bà lo lắng)
_ Nét mặt vẫn hồng hào ạ…bà bà rốt cuộc bà bà là ai…
_Ta là vú nuôi của điện hạ…nơi cháu gặp ta dưới đáy Hồ Xà khi đó ta đang ngủ và cháu đã làm ta tỉnh giấc…điện hạ từ nhỏ sinh ra đã ít nói đặc biệt ta chưa bh thấy người cười…mau đưa ta đi xem nó sao rồi…
_Vâng …( tôi đưa bà bà ra sảnh trên giường k thấy anh ta nữa)…ơ anh ta ban nãy còn ở đây k lẽ…đi đâu rồi …
_Nhanh mau chóng tìm người điện hạ đã tỉnh nhưng pháp lực có thể chưa về đâu…
_Vâng cháu đi tìm ngay…( tôi chạy ra sau núi xuống đỉnh dốc đều k thấy anh ta đến khi con đường quay về động nơi Bà Bà trồng hoa Tử Đằng trắng …phía sau gốc cây tôi nghe có tiếng xoạt…tôi đi lại gần thấy Vua tôi mừng rỡ rồi thấy anh ta kì lạ…anh ta sợ sệt tôi )
Khang: Cô gái cho tôi hỏi đây là đâu và tôi là ai???( tôi buông thõng tay a ta trông như 1 người phàm k đúng còn yếu ớt hơn ng phàm)…
_Anh là…là bạn của tôi ( tôi đưa tay ra bắt dưới gốc cây Tử Đằng trắng hoa vẫn rơi)…đừng sợ tôi thật sự là bạn anh…
(N): Phu nhân lo lăng đi đi lại lại
_Tại sao ta k cảm nhận dc điện hạ đang ở trong cung …k lẽ người đã hạ phàm…
Hắc Xà: Có lẽ người đang vi hành nhân gian cho vui thôi ạ
_Điện hạ là người thích đi vì vui hay sao
_Tiểu nhân hồ đồ rồi ,tiểu nhân sẽ đi điều tra xem sao ạ
_Ngày lập hậu sắp tới rồi liệu điện hạ có về kịp k đây…
Tôi đưa tay ra anh ta nắm lấy tay tôi…khoảnh khắc đó tôi dường như cảm nhận rất quen thuộc và có gì đó đáng thương từ người này…do tôi gián tiếp khiến anh ta rơi vào ma đạo nên có lẽ giờ tôi đang có chút ăn năn…
_Chúng ta về thôi ( tôi nắm tay Khang đi qua vườn táo tôi hái cho anh ta) ăn đi chắc anh đói rồi ( Khang cầm ăn ngấu nghiến ) từ từ thôi khéo nghẹn đấy…vê đến cổng thấy bà bà đứng ở cổng anh ta sợ nấp sau lưng tôi…
Bà Bà: Điện hạ người sao vậy
Khang: Đừng đến gần tôi trông bà đáng sợ lắm…
_Điện Hạ người…
_Anh ta mất trí ròi ạ k biết bản thân là ai ở đâu ( bà bà nhắm mắt thở mạnh)
Bà Bà: Nào mau đưa điện hạ vào trong đi…
Tôi đưa Khang vào trong anh ta thậm chí kb cầm đũa …tắm cũng phải tôi pha nước cho tắm…tôi thở dài khi anh ta ngủ cũng nắm chặt tay tôi…
Khang: Cô đừng đi nhé dc k
_Ngủ đi tôi sẽ k đi đâu
_Vậy dc rồi ( Khang cười tươi nụ cười khiến Bà Bà đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên)…đợi khi anh ta ngủ tôi và bà bà nói chuyện..
Bà bà: Cậu ý đang bị ma đạo trói trí nhớ kb lúc nào sẽ nhớ lại và cũng có thể mãi mãi k nhớ lại…cô có thể đi đây là trần gian rồi …tôi sẽ chăm sóc cho Điện hạ …cứ xuống núi đi về hướng Tây là nhà cô …ta sẽ dùng thuật đưa cô về…
_Vậy con xin cáo từ bà bà tại đây …( tôi thu dọn rồi sáng sớm xuống núi đi về hướng Tây như bà bà nói)…chớp mắt tôi đã đứng trc nhà…nơi tôi sinh ra và lớn lên…bước vào trong thấy anh đang 1 mình nấu mỳ tôm ăn…vừa
rthấy tôi anh tôi rơi bát mỳ…
Huy: Hương…phải em không
_Đúng vậy là em ( anh chạy ra ôm tôi)
_6 năm qua em đã ở đâu
_6 năm …đã 6 năm rồi sao…
_Đúng vậy 6 năm rồi em đã ở đâu sau lễ cưới đó anh cứ nghĩ em và mẹ mất tích…đã tìm hai người khắp nơi…
_Em mới đi có 6 ngày chứ mấy …k đúng ở trên đó 1 ngày bằng 1 năm dưới này…mình quên mất…
_Em có chút khó nói để sau hãy nói dc k anh ( tiếng xoẹt xoẹt ăn mỳ tôi giật mình quay lại nhìn thấy Khang đang ăn mỳ giữa nhà tôi sợ lùi lại)…
Huy: Ai vậy
Khang: Tôi có thể ăn được k?( Huy ra tóm cổ áo Khang)
Huy: May là ai sao lại vào đây định ăn trộm phải không?
Khang: Dù sao anh cũng vứt đi mà thật lãng phí…
_Sao anh lại theo tôi về đây vậy…
_Cô định nhân lúc tôi ngủ thì bỏ đi sao…cô nói chúng ta là bạn mà vậy thì cô phải nuôi tôi rôi ( tôi thở dài)…
_Tôi sẽ dắt anh về vs bà bà…mà dắt như thế nào đây…chắc lát k thấy anh bà bà sẽ đón…bỏ bát đó đi bẩn rồi…lại đây ngồi tôi sẽ nấu cho anh bát khác…
Huy: 6 năm em k về vậy mà lại còn dẫn theo đàn ông về anh thật thất vọng về em…( tôi ôm đầu rồi nấu mỳ cho Khang)
Khang: Sao cô không ăn ,món này ngon thật…
_Tôi ăn no rồi anh ăn rồi thì đi tắm …đồ của anh tôi sẽ cpi…
_Tôi thích màu đỏ nhé à tên của tôi là gì vậy
_Phạm Khang đó là tên của anh ( Khang cười gật gật)…a ta vừa vào nhà tắm tôi thấy tiếng kêu…tôi mở cửa vào anh ta bật nước nóng quá…bỏng cả tay…
_Sao cái này nóng vậy còn làm đau nữa
_Anh lần sau kb gì phải hỏi nhé chỉnh ở giữa sẽ vừa đủ để anh tắm…dc rồi anh làm đi ( Khang cởi bỏ quần áo tôi voi quay đi) sao làm nhanh hơn nói vậy ( tôi ngại… đi ra siêu thị mua cho anh ta 1 bộ đồ màu đỏ…đàn ông mà thích đỏ thật hiếm nhỉ…mà anh ta là huyết rắn mà)…về đến cổng anh tôi đã chờ ở cổng …

1512fecf06fc4c67e33cfd21e5c8c94b

Huy: Hắn là sao em nói đi
_là bạn em hiện tại đầu óc đang có vấn đề nên …a đừng lo bà bà sẽ đón anh ta sớm thôi…
(N): Bà bà đứng trên đỉnh núi …bà bà thở dài
_Ý trời…đúng là ý trời…mong rằng cậu ta vượt qua được sinh kiếp này…
Tôi vào thấy anh ta ngồi gấp những bông hoa bằng giấy rất đẹp…
_Sao con trai lại gấp hoa vậy
_Cũng kb nữa tăng cô này
_Thật sao ( tôi cười cầm hoa rồi hít) chà thơm như hoa thật nhỉ
_Cái này thì tôi biết hoa giả sao có hương được…
_Đúng vậy nhưng chỉ cần chúng ta nghĩ nó thơm là nó sẽ thơm mà ( tôi cười tươi anh ta lặng yên nhìn)…
_Cô xinh như hoa vậy…( tôi đỏ mặt tắt cười )
_Anh mau thay đồ đi tôi đi ngủ trc đây tạm thời anh cứ ngủ ở phòng anh tôi…( Khang gật cười nhẹ)…tôi chạy vào phòng đóng cửa rồi soi gương thở hổn hển…sao mặt mình lại đỏ nhỉ…hắn là tên ngơ ngơ mà…đâu phải anh dũng gì đâu sao mình lại đỏ mặt…( tôi dơ bông hoa lên rồi cười nhẹ)…
(N): Phu nhân đập chén
_Lũ ăn hại ngày mai công chúa của tộc Ngưu vì họ muốn lấy lòng điện hạ nên đã gả công chúa sang để làm tình hữu nghị hai nước…vậy mà các ngươi bảo k tìm thấy điện hạ trong tộc xà ư…ta cho các ngươi 1 ngày nếu k tìm thấy con trai ta thì các ngươi cpi nhận xác con mình đi…
_Vâng phu nhân…
Hắc Xà: K lẽ điên hạ đã rơi vào ma đạo…
_Có lẽ vậy…tim ta đau nhói vì lo đến chết mất…
Hôm sau tôi dậy đã thấy mùi thơm khắp phòng…anh tôi cũng dậy
Huy: Chà thơm vậy cậu làm món gì đấy
_Tôi không biết hai người cpi ăn đi ( tôi đi ra định bốc Khang vả vào tay) cô rửa sạch tay trước đi ( tôi ra rửa tay rồi ngôi ăn sáng anh ta ngồi ăn nghiêm nghị từ tốn …đúng thôi anh ta vốn là vua mà)…
Huy: Ngon thật đấy cậu làm đầu bếp à…
_Không tôi chỉ tận dụng đồ héo trong tủ thôi ( tôi và anh ngại ấp úng)…
Tôi: Sao anh biết dùng bếp vậy
_Hôm qua tôi nhìn cô làm là biết
Huy: Ngon…lâu lắm mới dc ăn ngon đến vậy ngon như khi mẹ nấu vậy ( tôi và anh trùng xuống)
_Vậy mẹ hai người đi đâu …
Huy: Mẹ tôi sau hôn lễ của Hương đã mất tích …em đã quay về còn mẹ liệu đã đi đâu
_Mẹ mất rồi anh cứ nghĩ vậy đi ( tôi đứng dậy đi ra bên ngoài ngồi)…
Lát sau anh đi làm tôi nhìn dáng anh mà cố nén không dám khóc…em đã bỏ lại anh 1 mình như vậy sao…đến giờ anh vẫn chưa kết hôn nữa…em thật có lỗi tất cả do em …( tôi đang khóc bàn tay dơ ra)
Khang: Tôi giúp gì dc cho cô không
_Tại anh tất cả là tại anh…k đúng tại con rắn đen đó …( tôi ôm tim gục ngã xuống nền cỏ)…anh ta cứ ngồi lặng yên nghe tôi khóc đến trưa …anh ta đưa cho tôi 1 cốc nước…
_Cô biết tôi là ai phải không???
_Phải rất rõ
_Vậy tôi là ai
_Là Vua tộc xà Huyết Rắn ( a ta lặng yên rồi cười lớn)
_Cô đừng gạt trẻ con vậy chứ…
_Tôi k có gạt a đó là sự thật mà sao bà bà mãi k đón anh nhỉ…tôi phải ra ngoài anh ở nhà 1 mình dc k
_Cô đi đâu tôi sẽ theo đó…
_Tôi đi xin việc đó …thế giới này nếu k có tiền sẽ k sống được
_Tiền …thư đó ở đâu tôi sẽ lấy cho cô ( tôi thở dài)…
(N): Đi xe buýt cả hai ngồi cạnh nhau ánh nắng rọi vào khuôn mặt Hương …Hương gật gù …khang với tay dựa đầu Hương vào vai anh ta…rồi lấy 1 bàn tay che ánh nắng khỏi chiếu vào Hương…anh ta cười nhẹ…ta rốt cuộc là ai…
Tôi đi xin khắp nơi đều k dc vì vc học lỡ dở…đến 1 tiệm hoa ở gàn cổng trường…họ đang tuyển nhân viên tôi liền xin …họ yêu cầu cắm thử …tôi luống cuống …Khang cầm rất nhanh từng bông cắt tỉa gọn gàng…nhìn anh ta cắm hoa thôi cũng rất nghiêm túc…
Khang: Xong rồi cô mang vào đi
_Đẹp thật ( tôi mang vào bà chủ nhìn rạng rỡ)
Bà Chủ: Được tôi nhận cô…
_Cám ơn bà chủ…
Tôi vui mừng nhẩy lên sung sướng…
Khang: Tôi cũng muốn kiếm tiền …
_Nhưng anh k có giấy tờ k có thể làm gì dc
_Vậy cứ tìm cv nào k qtrong giấy tờ là được…
_Dù sao anh cũng k ở đây lâu…cứ ở nhà thôi
_Sao tôi có thể ở nhà để cô đi làm dc …đàn ông k dc vậy ( tôi cười tủm đi qua 1 quán bar tôi dừng lại)
_Tuyển nhân viên này nhưng anh k thể làm dc
_Gì vậy
_K có gì đi thôi…( Khang quay lại nhìn tờ giấy)…đi qua quán thịt nướng tôi đõ lại rồi vào ăn…
ông chủ: thật k nhận ra 6 năm qua cháu đã đi đâu
_Bác đừng nghĩ gì cháu đi ngao du thôi ( Bác ruột mở quán) rồi tiện ra nc ngoài học
_Đây là bạn trai sao ( Khang gật nhẹ tôi gạt)
_K đây là bạn thôi…chỉ là bạn bình thường thôi ạ …
_Bác tưởng bạn trai thì quá đẹp trai luôn …( tôi đỏ mặt cầm chén rượu uống)…đến khi về tôi say Khang cõng tôi…
_Sao tôi thấy quen quen nhỉ như thể có ai đó kiếp trước đã cong tôi như vậy ý …( Khang đặt Hương về phòng đắp chăn cẩn thận)
_Chúng ta chỉ là bạn thôi …bạn thôi ( Khang cười nhạt như buồn bã vì câu nói đó)…anh ta 1 mình quay lại chỗ lúc nãy và xuống xin việc…
Quản Lý: Làm ở đâu chưa?
_Tôi chưa
_K có kinh nghiệm gì sao
_Không
_Thế có hay đi bar k
_Bar là gì
_Này mày đi xin vc hay đùa tao đấy …( tiếng nói đằng sau)
_Nhân anh ta đi ( Là My bạn cùng lớp vs Hương ngày trc) tôi thích người thành thật và đặc biệt khuôn mặt anh ( ẻo lả vuốt má Khang) chỉ cho anh ta đơn giản mà
Khang: Tôi không cần dậy tôi đã nhìn họ làm rồi sẽ làm dc theo …
_Thật sao vậy a có thể làm luôn từ tối nay ( Khang k nhìn cô ta lấy 1 cái rồi quay đi)…
Tiếng nhạc sập xình…các đôi nam nữ hò hét…Khang đứng rót rượu mặt lầm lỳ…khuôn mặt k chút cảm xúc…
My: Hắn ta k có giấy tờ tuỳ thân gì sao
Quản Lý: Dạ k cô chủ hắn đến xin vc đi tay không…
_Không tồi tao thích anh ta rồi đấy …
Sáng dậy vươn vai tôi ra phòng cũng là lúc Khang mở cửa về…
_Anh đi đâu sớm vậy
_Tôi ra ngoài hít thở không khí thôi…
_Tôi biết rồi à khi nào bà bà đến đón anh thì anh cứ nói vs tôi nhé …quần áo anh cứ lấy của anh Huy mặc cũng dc vô tư nhé
_Tôi biết rồi để tôi đi làm bữa sáng cho cô ( Tôi đánh răng ra đã thấy trứng ốp la cùng bánh mỳ trên bàn) hnay tôi vội nên ăn tạm vậy
_k thế dc rồi …thế là ngon rồi…( tôi ăn ngon lành)…thay đồ đi làm đã thấy anh ta đứng sẵn ở cửa rồi…
_Để tôi đưa cô đi rồi về
_Vậy có tiện k mất công anh đi lại quá…
_Không sao đâu coi như vận động thôi ( lên xe buýt Hương chỉ)
_Cây cầu kia ngày trc sáng nào đi học tôi cũng đi qua nó rất đẹp phải không ( Quay sang thấy Khang đang ngủ gật gủ) sao anh như thiếu ngủ vậy…( Khang gật nhẹ Hương đỡ anh ta mở mắt)
_Đến chưa vậy
_Chưa sắp rồi đêm qua anh k ngủ dc à ( Khang cười nhạt)…đến nơi Khang nhìn Hương đi vào cửa hàng khuất rồi mới thôi…
(N): Hoa Đán vẫn chưa hồi phục và đang được Thanh xà chữa trị
Hoa Đán: Tôi sẽ chết phải không?
_Không cô sẽ k chết đâu
_Vì có tôi sẽ giúp cô k thể chết được ( Hoa Đán ngại quay đi Thanh xà nắm tay) tôi thích cô Hoa Đán …
_Tôi xin lỗi trong tim tôi chỉ có 1 người…( Hoa Đán đứng dậy chạy ra ngoài)…
Bạch xà cứ ẩn mình ngồi trên xe buýt nhìn Huy…nhìn lặng lẽ …
Bạch Xà: Anh k nhớ tôi chút nào sao…thật vô tình mà ( Huy hắt xì liên tục)
Huy: Ai nhắc mình vậy nhỉ…( quay lại phia sau Bạch xà thụt xuống)
_Mình điên rồi anh ta sao thấy mà phải trốn chứ…mình phải nói sao vs anh ta về Hương đây…k thể nói em anh đã chết được…
Khang đến tối lại đi làm …mấy tên xăm trổ hò hét …ôm gái thơm tay sờ đùi …Khang rót rươu …hắn đạp cổ cốc
_Mày sợ tao k có tiền trả à mà mặt như đưa đám thế ( Khang k nói gì nhặt chén lên) thằng chó này ( tát bốp vào mặt Khang) bố mày hỏi mày câm à…( Khang lặng yên vẫn nhặt chén) xem kìa …xem kìa ( hắn và đàn em cười lớn rồi 1 cô gái đi qua hắn kéo tay vào lòng rồi trêu) em gái ngực to thế cho anh sờ 1 cái nhé
_Buông ra
_Kìa em làm gì nóng vậy …còn làm gì vậy rót rượu đi ( Khang thở mạnh rồi rót rượu cho tên béo)…
_Buong tôi ra
_Nhạc to thế này có ai cứu nổi em hay sao
_Hỗn láo buông ra…( Khang đứng dậy đấm thẳng vào mũi tên béo hắn phọt máu mũi ra..mấy tên đăng sau cầm chai lao vào Khang…anh ta rất nhanh đấm bọn chúng …mn ầm lên…
My ngồi trên cô ta nhìn qua camera …nhà ta 3 đời học võ cũng chưa thấy cách đánh này…như kiểu 1 con rắn đang bổ vào đối phương vậy…xong xuôi Khang chạy xuống dưới đàn em ập lên…Khang nhẩy vòng sang bên cạnh trượt xuống cầu thang …My mở sẵn cửa xe rồi gào gọi Khang…
My: Lại đây nhanh lên ( Khang đang phân vân thì My kéo tay lên) còn phân vân gì nữa chứ
_Tôi sẽ xin nghỉ việc
_Tôi đâu có bắt anh nghỉ việc chỉ có điều nếu anh k nghỉ sợ chúng lại đến tìm anh trả thù…có điều tôi quan hệ rộng sẽ giúp anh nói 1 câu ( Khang lăng yên) chúng ta đi ăn chứ
_Tôi phải về rồi cám ơn cô ( Khang cúi chào rồi ra bắt xe buýt đi về)…
My: Mau điều tra xem anh ta ở đâu,chưa có ai lại lạnh nhạt vs tao đến vậy chuyện lần đầu tao thấy…
_Vâng cô chủ…
Tôi đi qua hàng bánh bao mua 3 cái về đến nhà thấy Khang đi ra quần có vết máu …
_anh bị ngã hay sao vậy
_K có đây kp máu của tôi chắc lúc đi trên xe buýt va vào ai đó thôi
_Vậy yên tâm rồi anh ăn đi bánh bao ở chỗ này ngon lắm…( ra sân tôi tựa vai khải rồi chỉ lên trời) sau này anh nhận ra thì tặng tôi 1 ngôi sao ở đó nhé…
_Cô đùa sao …sao tôi có thể tặng dc
_Thì tưởng tượng 1 chút nào…hnay đi làm cửa hàng hoa đó vắng khách lắm…hàng bên cạnh thì rõ đông
_Vậy phải xem lại thôi
_Tôi căm đẹp mà ( Khang lăng yên cười)…
Hôm sau tôi dậy đã thấy các món ăn sẵn trên bàn…
_Anh tiền đâu mà mua đồ vậy
_Tiền tôi đi làm yên tâm ăn đi anh Huy đi từ sáng sớm rồi
_Vâng…( ngồi ăn Khang gắp cho tôi)
_Cô gầy lắm nên ăn nhiều chút,phụ nữ có da thịt sẽ đẹp hơn…
_Tẩm cung của anh chắc phải có nhiều mỹ nữ đẹp lắm nhỉ nhưng tôi nghe nói anh đã từ bỏ thất tình lục dục…
_Đừng kể chuyện cổ tích nữa ăn đi …
_Tôi nói thật mà sao anh k tin tôi…cung của anh lớn lắm tôi còn chưa đi hết…nói đúng hơn là k dc đi ( tôi tả tả)..ra bến xe buýt trời trở lạnh …tôi xoa xoa bàn tay rồi áp lên má anh ta…) hnay lạnh hơn rồi ấm không (anh ta nhìn tôi …tôi ngại đỏ mặt buông xuống anh ta giữ tay)
_Để vào đây sẽ ấm hơn ( Khang cho tay tôi vào túi áo anh ta rồi đi lên xe buýt…dù k ai nói gì vs ai tôi cũng biết nam nữ chỉ yêu nhau mới làm vậy nhưng k hiểu sao tôi vẫn để anh ta làm vậy)…đến cửa hàng tôi và Khang dọn dẹp…anh ta bài trí theo cách của anh ta…Hoa anh ta cắm cũng đẹp và nổi trội hơn hẳn hàng bên cạnh..
Khang: Mua hoa đi bạn bó đó 100k bó kia 200k …bó nào cũng đẹp cả ( Tôi nhìn Khang đến đơ người)…hnay khách đông còn k có hoa bán…vừa đóng cửa hàng…
_Chúng ta lại đi ăn thịt đi hnay công anh lớn bà chủ gọi đến cười đến suýt vỡ máy luôn
_Về nhà đi tôi sẽ nấu cho cô ăn …
_Nhưng muộn rồi anh có mệt không???
_Không hề …đi thôi ( Khang nắm tay tôi…tôi đỏ mặt Khang vừa bước lên xe buýt có bàn tay giật ngang tay tôi và Khang)…cửa xe buýt đóng lại…có mấy tên đầu trọc cứ bám tay tôi…
_Các người là ai ,có nhầm k vậy (xe buýt chạy đi)
(N): Khang nhìn thấy tên béo đầu trọc đang nắm tay Hương…anh ta đổi sắc mặt
_Cho tôi xuống ngay
_Bến tiếp rồi xuống
_Cho tôi xuống ngay ( quát lên Cửa mở Khang chạy ra…chạy tới giật tay Hương ra kéo ra sau) em về trước đi…
_Nhưng họ là ai vậy
_Em cứ về trước đi
Béo: Mày nói về là về à …con nhỏ kia trông khá trẻ …rau sạch không em ( hắn cười mỉa mai)…mày nghĩ dám đấm tao trên đất của tao thì mày sống yên chắc…
_ai làm ngươi đó chịu…cô gái này chỉ đi cùng tao k lquan
_Mày chém gió à tay trong tay còn cãi kp…ê cô em nó chê em thì em về vs đội anh đi…anh k chê em ( hắn vs tay kéo tôi lại phía hắn)
Khang: Mau trả cô gái ấy cho tao…
_Không trả thì sao ( Khang cắn răng đổi sắc mặt chợt có 1 tên đằng sau cầm gậy)
_Cẩn thận anh…( Hắn cầm gậy đánh thẳng vào đầu Khang…máu chảy xuống mặt tôi hét lên) cứu người ở đây …Khang …( họ kéo tôi đi anh ta ngã khuỵ)
Béo: Đi chơi vs anh đi kệ nó đi em
_Buông ra tao sẽ báo cảnh sát
_Báo đi anh cho em báo ( Khang đứng dậy tên đằng sau đánh tiếp máu chảy thêm anh ta vẫn đứng dậy)
Đệ: Đại ca thằng này nó sao ý đánh 1 gậy đủ chết đánh 3 gậy nó vẫn đứng dc dậy
_Chắc nó chơi đá đấy đánh tiếp cho tao …
Tôi: Không anh ấy đã làm gì các người nhận lầm người rồi ( tên béo cho tay vào bên trong áo tôi)
Béo: Em hỏi làm gì cho anh để nhờ tay nhé ( Tôi giật đẩy mãi k ra)
_Bỉ ổi…
_Giờ này muộn rồi em đi khách sạn vs anh đi ( vừa nói xong tôi thấy Khang mặt đầy máu be bét Khải bỏ khăn quàng cổ quấn siết lấy tên béo)…
Khang: Mày nhất định sống k bằng chết ( nhìn con mắt giết người của anh ta khi ở vườn Tử Đằng tôi chợt sợ hãi) hnay mày và tao cùng chết đi
Beo: Chúng mày còn làm gì lôi nó ra…
Tôi: Phạm Khang chúng ta đi thôi nếu tiếp tục hắn sẽ chết
Đệ: Mau buông đại ca tao ra ( hắn thi nhau đạp vào người Khải nhưng anh ta nhất quyết k buông)…tôi chạy ra đường…
Tôi: Hắn sẽ chết nếu anh k buông tôi sẽ đứng để cho xe chèn chết
Khang: Cô k nhớ hắn đã làm gì à bàn tay nó nhất định…
_Nơi này là vậy trai gái rất tự do anh k hiểu sao hắn sẽ chết đấy ( Khang buông tay đứng dậy)
_Cô nói trai gái nơi này là vậy tự do…
_Đúng vậy…( Khang kéo tôi lại anh ta rồi hôn lên môi tôi…tôi đẩy) tôi…
_Cô sẽ tự do vs tất cả đàn ông nhưng trừ tôi phải vậy không
_Không có …em k có ý đó …
_Tôi hiểu rồi ( Khang quay đi tôi giữ tay)
_Anh đi đâu …( Khang giật tay)
_Đi tới đâu k có cô ( Khang bước đi nhanh đám béo sợ chạy đi )
Béo: Rốt cuộc nó là đại ca của băng đảng nào vậy…thằng ý khí chất k tồi …k tồi…
Tôi chạy về nhà không thấy Khang đâu…anh ấy đi đâu dc chứ…( tôi chạy ra ngoài trời mưa)…còn bị thương nữa phải sao đây…tôi tìm cả đêm đều không thấy…đến khi quay về thấy mùi thơm ở trong bếp tôi chạy vào thấy Khang đang nấu ăn…
Khang: Cpi đi ăn sáng đi ( tôi ôm từ sau)
_Anh đi đâu vậy tôi sợ lắm biết không ( tôi khóc lớn Khang ngạc nhiên)…
_Tại sao cô khóc
_Tôi tìm anh cả đêm ướt sũng người rồi nhưng k thấy tôi lo anh có chuyện …tại anh nói k bao giờ muốn thấy tôi…
_Tôi…lúc đó tôi nói đến chỗ k có cô thôi…tại lúc ý tôi tức giận quá…nên…nên vậy thôi…( tôi đấm anh ta)
_Tôi sợ mất đi người bên cạnh lắm bọn họ lần lượt bỏ tôi đi hết rồi…
_Tôi k đi đâu cả tôi sẽ ở đây cạnh cô
_Vậy tôi đi tắm đã ( Tôi cười tươi)…
Ăn sáng Khang cắt cho tôi …tôi cứ nhìn anh ta rồi lặng yên…tôi k hiểu từ khi nào lại cứ chú ý đến anh ta đến vậy…Vừa ra ngoài 1 đám xã hội đứng ở cổng…Khang gạt tôi ra sau
Béo: Anh…hôm qua anh bị vậy vẫn k hề hấn gì sao
_Muốn nói gì
_Em muốn hỏi xem anh ở băng đảng nào có thể cho bên em học hỏi xã giao chút k ạ ( Khang k nói gì dắt tôi đi lướt qua)… đưa tôi đi làm cẩn thận…tối đó Phạm Khang lại đến quán hắn trả đồ lại cho quán bộ đàm mà anh ta cầm hôm đó…
My: Ấy tại sao anh lại nghỉ bọn chúng đang đứng ngay sau anh kìa ( Tên béo cười cười)…chắc k báo thù đâu
_Tôi chỉ đến trả bộ đàm thôi …tôi đi trc ( lạnh nhạt My giữ tay)
_Anh có bạn gái chưa Phạm Khang..
(N): Bà chủ gọi cho tôi bảo mang hoa đến 1 quán…tôi bê lẵng hoa to vào quán bar
_Xin hỏi bàn của cô My đâu ạ
_Vào sảnh bàn chính giữa
_Vâng cám ơn …( tôi bê vào cười tươi) quý khách hoa của quý khách đây…( tôi lặng yên khi thấy My bạn học cũ đang kéo tay Khang)…
Khang: Tôi chưa có bạn gái
_Vậy có thể nào
_Nhưng tôi có người tôi để ý rồi …tôi xin phép ( My kéo ôm chặt)
My: Em giàu lắm chẳng thiếu gì đàn ông quanh em cũng đầy mà sao em lại ấn tượng vs anh ý…( tôi bước tới Khang ngạc nhiên)
Tôi: Quý khách hoa của quý khách đây ạ ( Khang vs tay để nắm lấy tay tôi My ngạc nhiên)…
My: Hương…phải mày không???
Tôi: Uk đúng rồi
_Ôi bạn cũ nghe nói bỏ đi trong ngày cưới 6 năm k gặp giờ xinh ghê…à đây là bạn trai tao ( My kéo tay Khang)
_Đẹp đôi đấy chúc mừng hai người
Khang: Hương…anh…
My: Anh quen nó à ( tôi chạy đi …cứ yêu đi anh ta là huyết rắn rồi có ngày anh ta giết lúc nào kb)…mà sao mình lại tức nhi…tôi chạy về nhà… đóng của phòng
Khang: Chúng ta nc đi tôi và cô gái đó k quen biết
_Anh k cần giải thích …
_Chúng ta nc đi…nếu cô giận tôi sẽ k ngủ dc đâu
_K ngủ dc thì anh uống rượu vào là ngủ được…anh ở đây đã 5 tháng rồi sao bà bà k đến đón anh đi luôn đi chứ
_Cô ghét tôi vậy à ( tôi thấy nói quá rồi vội im)…Đến 2 h sáng tôi mở cửa phòng ra thấy anh ta vẫn đứng tôi giật mình…
_Ôi sao anh chưa ngủ sao ( anh ta lảo đảo tôi thấy chai rượu của Huy trên bàn) tôi bảo anh uống là anh uống sao…( anh ta gục vào vai tôi)
_cô chê tôi k nhà cửa…k gì hết phải không…tôi thậm chí còn kb bản thân là ai…cô nghĩ vậy đúng k?
_K có tôi đâu nghĩ vậy
_Vậy tại sao cô lại muốn tôi đi…
_Tôi tức nên nói vậy thôi
_Tại sao cô tức…( tôi ấp úng k dám nói lý do)
_Tôi đi ngủ đây k nói vs anh nữa ( Khang đẩy tôi vào phòng rồi kéo áo tôi)
_Tôi là đàn ông….và tôi thích cô
_Anh làm gì vậy dừng lại ngay ( tôi k đẩy anh ta ra được) anh say rồi anh k thể làm vậy vs tôi được…buông tôi ra…
_Tôi thích cô mà ( anh ta vồ lấy tôi và quan hệ vs tôi đêm đó)
_K dc tôi và anh k thể được…
_Tại sao k dc ( anh ta ghì tay tôi mặc tôi khóc hết hơi)…Sáng hôm sau Khang mở mắt ra…anh ta ngạc nhiên…
Khang: Đêm qua mình làm gì nhỉ…( Thấy Hương nằm bên cạnh trên cổ và tay đều có dấu hôn)…tôi…( ông ta chạy ra ngoài rồi lang thang bên ngoài tên Béo đi theo)…
Béo: Ông anh đi đâu đấy có cần thằng em đưa đi chơi không ???
Tôi biết ông ta chạy ra ngoài nhưng k dám mở mắt…nhục nhã …ông ta có lẽ chỉ say rượu thôi…k ngờ mình lại bị ông ta làm nhục vậy…đã vậy mình k chạy thì thôi ông ta còn chạy làm gì…( tôi xấu hổ ê chề)… kể từ sau ngày đó anh ta đi đến 3 tháng liền…tôi ngày nào cũng mong chờ…anh ta chẳng lẽ đi rồi…đi thật rồi sao…tên khốn tại sao lại vô trách nhiệm vậy…ít ra có lời chứ sao lại đi là đi rồi..( tôi khóc ở cửa)…
(N): Khang ở chỗ tên Béo hằng ngày lầm lỳ k nói gì đã 3 tháng…
Béo: Có gì nói em giúp cho mấy hnay có uy của anh ngồi đó mà mấy tên nợ em sợ lắm đều thu xếp sớm…nhìn anh là thấy dữ rồi
_Mày có người yêu chưa
_Có vợ 3 con rồi mà ông anh đi khoi đó 3 tháng rồi k về sao
_3 tháng rồi sao
_Ô thế anh nghĩ sớm sao
_k ổn rồi tao phải về …( đi qua bàn tủ kính có 1 chiếc lắc chuông bằng vàng ông ta chú ý) con gái đeo cái kia có ổn k???
_Quá đẹp ý chứ cái đó em thu nợ đấy k có cái thứ 2 đâu…anh thích em tặng anh ( Khang cầm rồi cười)
_Cô ấy sẽ thích nhỉ…( Khang chạy về thấy Huong ngồi ở cửa ông ta đi rón rén)…
Khang: Em chưa ngủ sao ( Hương ngẩng lên thấy Khang) anh chỉ là đi suy nghĩ k ngờ đã 3 tháng rồi …
_Tên khốn sao anh đi bỏ lại tôi chứ tôi lo đi tìm tn a biết k cứ nghĩ anh sẽ bỏ tôi lại rồi chứ
_Anh sẽ k bỏ em đâu anh hứa ( Khang dắt tôi vào trong thắp hương quỳ trước ban thờ bố mẹ tôi) con là Phạm Khang hứa sẽ trọn đời trọn kiếp yêu Trần Hương mãi mãi k lìa xa xin dc kết làm vợ chồng…em đồng ý không ( tôi gật ôm khang chúng tôi cúi đầu bái trời đất)…chỉ cần tâm có nhau k cần phải cưới hỏi linh đình…
_Em k cần cưới hỏi em chỉ cần mãi mãi anh sẽ ở lại bên em …
_Ta hứa nhất định vậy
_Nếu anh phụ em em nhất định sẽ quay đi k bh quay đầu lại
_Dc rồi nói những lời xa cách vậy làm gì …( Khang đeo cho Hương chiếc lắc chuông vào tay) ta k có gì ngoài thứ này…nó sẽ như minh chứng cho tình cảm của ta dành cho em chỉ cần chuông còn rung bên em tức là khi đó trái tim ta đang bên em…( tôi gật ôm Khang)…
Hôm sau tôi dậy nôn oẹ còn Khang đi ra ngoài làm gì đó từ sớm…tôi nôn oẹ… nôn đến đỏ mặt…k lẽ mình…( tôi đi mua que thử vội que lên 2 vạch) mới có 1 lần mình đã có thai sao…phải sao đây…( Khang mua đồ ăn về và vào bếp nấu)
Khang: Em muốn ăn gì …Huy lần này đi sao thất ít về quá vậy…
_Phạm Khang em có vc muốn nói ( Khang quay lại lau tay) em nói đi
_Chúc mừng anh sắp dc làm cha rồi ( Khang ấp úng)
_Thật…thật sao…thật sao ( Khang bế tôi lên)
_Làm gì vậy thả em xuống đi ( Khang thơm lên má tôi)…vc này nói vs anh trai em sao đây…
_Không sao anh sẽ nói…anh sẽ nói là dc rồi ( Nụ cười tươi của anh bên ánh nắng sẽ là điều toi chẳng bh quên)…anh đi ra mua thêm đồ…chờ anh nhé
_Vâng em ở nhà sắp mâm anh Huy chắc sắp về rồi…
(N): Khang chạy ra đường qua bụi rậm 1 con rắn đi ngang qua nhìn vào ánh mắt con rắn ông ta nghe thấy tiếng
Phu Nhân: Con trai rốt cuộc con đang ở đâu …điện hạ của mẹ con đang ở đâu ( Khang ôm đầu con rắn lao vào cắn ông ta máu huyết rắn đang hồi lại cơ thể)…ông ta gục xuống mái tóc chuyển đỏ hung…đôi mắt đỏ theo…
Khang: Thanh xà ( Thanh xà xuất hiện)
_Điện hạ người tại sao lại ở đây ạ
_Hồi cung …( khang quay lại nhìn con đường ông ta vụt biến mất)
Tôi ôm bụng thì thầm…bố của con là 1 người rất giỏi đấy…mẹ muốn bố con mãi mãi k quay lại nơi đó…mẹ hơi ích kỉ phải không…???( tôi ra cửa chờ)…tiếng lắc chuông rung lên…đã rung tiếp 3 tháng ông ta lại biến mất…bụng tôi ngày 1 to…
Huy: Thật quá đáng mà nó làm em có bầu rồi trốn rồi
_Phạm Khang kp người như vậy đâu em tin vậy…anh ấy có nỗi khổ riêng…( tôi cố nín khóc)…đang định ra cửa gặp Bạch Xà…
Bạch xà: Hương…cô còn sống…còn sống sao ( chúng tôi ôm nhau) khoan đã cái thai này ( Bạch xà trợn mắt)…linh khí của nó là của…k dc rôi phải đi ngay
_Đi đâu vậy
_K tìm dc chỗ ổn phu nhân biết bà ta sẽ giết cô mất…
_Vậy phải làm sao …làm sao để che giấu…lão bà bà đúng vậy đến đó đi đưa tôi đến đó…
(N): Vua vụt về phòng cung nữ cpi sẵn đồ cưới
Vua: Bao lâu nữa đến giờ…
Thanh Xà: 1 tiếng nữa ạ
_Ta hơi mệt nên hãy lược bỏ bớt đồ màu mè khiến ta chói mắt đi ( khăn đỏ giăng khắp phòng)…
Phu Nhân: Con đã xuống nhân gian làm gì vậy…
_Trải số kiếp thôi k có j đâu lui hết đi…
Tôi đến núi Tử Đằng của bà bà thấy tôi có thai bà bà ngã ngửa ra sau…
Bà Bà: Linh khí này…( bà bà giăng ma kết) tuyệt đối k dc để phu nhân biết …bà ta sẽ k để trở ngại gì cho con trai mình…nhất là tội có con vs ngươi phàm trần…Bạch xà chúng ta đến cung 1 chuyến ta phải hỏi cho rõ Điện Hạ định tính sao
Tôi: 3 tháng qua anh ta k về con ngày nào cũng chờ…chờ đến mòn mỏi…
Bạch xà: Hoa đán sẽ tới đây ngay tôi đã nhắn rồi…Bà bà chúng ta nhập cung đi…
Tôi đi vào trong ngồi Hoa Đán tới
_Tôi có chết đi sống lại cũng k tin mà cô đang có thai vs ai vậy…khoan linh khí này…
_K lẽ là… nhưng hnay điện hạ sẽ kết hôn vs công chúa tộc ngưu
_K thể nào k phải đâu anh ấy nói yêu tôi Hoa Đán ạ rất yêu…
_Cái này đó là khi người rơi vào ma đạo nen mất đi kí ức…bh có lẽ kí ức trở lại người đã quên cô rồi ( tôi đứng dậy chạy ra ngoài)
_K thể nào …k thể nào…k thể nào đâu
_Trần Hương chờ đã cô k thể ra khỏi ma kết bà bà có dăn ( tôi chạy rất nhanh đến lúc vấp ngã tiếng chuông lắc tay rung lên tôi vẫn cố đứng )
_Anh nói chỉ yêu em thôi…em đã tin…anh kp kẻ phụ bạc đến vậy…( tôi gào lên đau đớn)
(N): Linh khí này…
Phu Nhân: Hắc xà mau lên linh khí con của điện hạ xuất hiện…mau băt nó về đây cho ta …nhanh lên…
_Dạ vâng…
Tôi ngã Hoa Đán đỡ
_Dc rồi cô k tin tôi đưa cô đi ( Hoa Đán biến mất đến lễ đường)…
Lính: Điên Hạ và Xà Hậu đến ( Tôi thấy anh ta mặc bộ vest đỏ khuôn mặt vẫn nhạt nhẽo lạnh nhạt)… bên ngoài hoa Tử Đằng vẫn rơi
Bà Bà: Hoa Đán đưa cô ấy đi ngay…nhanh lên ( anh ta bước gần tới tôi chạy lại vs cái bụng to)…
Tôi: Phạm Khang chỉ cần anh nói k cần em nữa là dc chỉ cần anh nói chúng ta chia tay là dc,tại sao anh lại lừa dối em …
Phu Nhân: chuyện gì vậy sao lại để 1 người phàm xuất hiện ở đây…
Khang: Tránh đường…ta và ngươi k quen nhau…( tôi cười rơi nc mắt)
_Thật vậy sao
_Người đâu lôi kẻ phàm nhân kia đi cho ta ( Khang nắm chặt tay)…
_Phạm Khang tôi hận anh…tại sao anh lãi nỡ làm tổn thương tôi
Phu Nhân: Con nhỏ đó quá đien rồi
_Mẹ tập chung vào vc chính đi ( Khang bc vào đôi mắt ông ta đỏ lên …)
Tôi: Phạm khang tôi hận anh…( Khang nhăn mặt gồng lên ông ta mím chặt môi)
Bà bà: Ý trời lạnh lùng rơi xuống phàm trần làm tổn thương đôi lứa…và họ ném tôi ra ngoài dưới gốc cây hoa Tử Đằng tôi khóc nghẹn đắng…thương cho con của chính mình….