Vòng Xoáy Nước Mắt – Chap 12: Định Mệnh

Vệt nắng trên cao vời vợi…tôi vươn tay muốn tóm lấy ánh nắng nhưng không thể…Tuấn đang tựa đầu tôi vào vai anh ta …tôi đang đi trên xe nơi này là đâu…tôi thấy có sư tử vòi phun nước…đây là đảo quốc sư tử …người tôi mềm nhũn …Tuấn vuốt má tôi…

Tuấn: Anh đưa em đi du lịch…em còn nhớ nơi này không?…( Tôi nắm chặt tay cố niệm tâm như Nam đã dậy)…em mệt thì nghỉ đi tối nay chúng ta sẽ đến bữa tiệc cùng ăn tối ,cùng khiêu vũ và cùng bên nhau ( Tuấn hôn lên trán Hà)…
(N): Khải cùng 3 chàng trai họ Triệu đứng trước căn nhà nơi Hà lớn lên…ông ta bước vào sờ lên chiếc ghế bên ngoài sân rồi nhắm mắt cảm nhận gì đó…
Đông: Có thông tin nơi HÀ đi rồi ( Bắc chặn Đông lại ý Vương Khải đang lặng yên)
Bắc: Chúng ta ra ngoài đi
Nam: Có lẽ lão Vương biết cô ấy ở đâu rồi nhưng vẫn muốn tới đây…( Khải thấy nụ cười của Hà từ khi còn nhỏ…1 đứa trẻ luôn nở nụ cười trên môi và cho đến khi gặp Tuấn …cùng nhau trò chuyện ..Khải đổi sắc mặt rồi đén khi Tuấn nói muốn có Hà nếu muốn hắn k đến gần Hà thì bố Hà phải tự sát…nỗi đau của Hà trong căn nhà Khải cảm nhận và thở dài)…
Bên trong căn nhà Hạ u buồn ngồi nhìn xung quanh…tiếng cửa cạch Hạ đứng dậy thấy Khải bước vào …mái tóc ông ta nhẹ bay gương mặt buồn bã lạnh lùng đến vô tình…ánh nắng chiếu vào trong…giây phút này Hạ lặng yên đứng nhìn Khải …Khải lặng yên bước vào đi qua Hạ ông ta bước lên trên phòng khung ảnh của Hạ và Hà chụp khi mới nhập trường…Hà trong bộ đồ cảnh sát …ông ta sờ lên khuôn mặt Hà…
Hạ: Anh là ai??? ( Khải quay lại)
_Hãy sống tốt đừng để chị gái của cô phải lo lắng ,trả thù có nhiều cách kp bang cách ngu dốt nhất là thấy đám lửa mà vẫn nhảy vào…( ý nói Hạ k đấu lại Tuấn…Khải bước đi)
_Chị tôi đã mất rồi tôi k nhớ chị tôi có người bạn như anh ( Khải nhếch mồm cười nhẹ rồi k trl bc đi lặng yên trong ánh nắng)…
Tôi ngồi lặng yên cố niệm tâm…đén khi chất mà Tuấn tiêm cho tôi khiến tôi cử động dc ngón tay…dần dần từng bước tôi đứng dc lên…bám tay vào cánh cửa …tôi cố căng mắt ra …đúng lúc Tuấn bước vào
Tuấn: Em sao có thể đứng dc vậy…kì lạ
_Mau thả tôi ra nếu k muốn chết
_Sau 1 thời gian em mạnh miệng ghê nhỉ ( Tuấn ôm tôi nằm) nói cho anh biết ai đã cứu em …kẻ đó chắc kp tầm thường…
_Mafia …( Tuấn bật cười)
_Mafia em hiểu thế nào là mafia không?nếu có chắc a có thể quen vì anh làm cho họ mà
_Anh sao có thể quen dc vì a là kẻ thấp hèn
_Đúng vậy bh em mới nói đúng suy nghĩ của em ,,,trong mắt nhà em anh luôn là kẻ thấp hèn…tất cả …( anh ta bóp cổ tôi) k sao đêm nay em k phục vụ anh thì kẻ thấp hèn này sẽ cho người giết chết em gái em
_Đừng nó k có tội
_Vậy em có chịu nghe hay là k
_Tôi chịu…tôi chịu…
_Được đấy giờ thì em đi sửa soạn đi dự tiẹc anh sẽ cho em tháy đâu mới là mafia thật sự…
Tôi dc họ thay đồ trang điểm đậm như 1 gái làng chơi vs đôi môi đỏ mọng …1 chiếc váy khoét ngực sâu và hở lưng …tôi nắm chặt tay…mình sẽ tìm cơ hội bỏ trốn…( Tuấn bc vào vỗ tay)
Tuấn: đẹp suất sắc rồi ( Tôi quay đi anh ta hôn lên cổ) anh yêu em ( tôi run lên khi mỗi lần nghe anh ta nói câu đó)…đi thôi em…( anh ta dơ bàn tay ra trc mặt tôi)…
(N): Máy bay hạ cánh xuống Khải vẫn nhắm mắt …
Đông: Lão Vương tới rồi ạ…đã xác định dc vị trí là toà nhà K của tên trùm Nhật Bản hôm nay hắn tổ chức sinh nhật tại đây …

9e010a1f27eb174962de82f4d8aa9902

Khải: Khai tiệc thôi nhỉ ( ông ta mở mắt ánh mắt hung dữ)…
Tôi đi cùng anh ta đến 1 toà nhà nơi đây dường như là dân xã hội …ai đấy xăm trổ dữ tợn…Tuấn hắn giao du với những kẻ đẳng cấp như vậy sao…( Hắn bắt tay mn chào hỏi)
Tuấn: Cười lên em mặt như đưa đám vậy…đây là những ông trùm nổi tiếng,anh chỉ là 1 phần nhỏ đến để mở mang mối quan hệ…biết đâu vài năm nữa anh dc gia nhập …( 1 tên đi đến)
Đàn ông: Đến rồi à chà ghẹ đây à
_Uk xinh k ( anh ta ôm sát eo tôi)
_Được đấy nay là sn ông trùm mafia Nhật ,nhân tiện tao xin đại ca tao cho mày 1 vé để mở mang thêm vì dù sao anh mày cũng có công chết vì tổ chức…ở đây toàn máu măt cả gắng mà phát huy
Tuấn: Ok!
(N): Khải bc xuống xe 1 dàn đệ tràn ra chặn
_Vé đâu
Khải: Vé …( Khải cười lớn)
Đông: Láo toét ông chủ chúng mày có mơ cũng k dám nghĩ đến vc ông chủ tao đến…( Bắc bắn thẳng vào đầu tên vừa chặn)
Bắc: Nói có Vip đến thằng nào bc tới 1 bước tao bắn vỡ sọ ( bọ họ chĩa súng vào Khải rồi thì thầm nhau đi báo)…lát sau tên người Nhật bước xuống Khải đang cho tay túi quần …ông ta quay lại…
Trùm: Vip…là…là ông…thật ( Nói vấp k nói nên lời)
Khải: Sao thế đã lâu k gặp ,tao chỉ đi vs 3 tên nên phải chờ xin vé cho đàng hoàng chứ nhỉ…dạo này phia Nhật có vẻ ăn nên làm ra …đệ đông quy mô sn cũng lớn quá ha..( Tên đó nuốt nc bọt tay run nói k nên lời Khải lừ mắt)
Đông: Còn k tránh ra
Trùm: À vâng…chúng mày mù hết sao muốn chết hay sao …
Khải: Ấy kb k có tội ( mũ của tên trùm bay ra Khải nhặt đội lên đầu hắn rồi cười) chúc mừng sinh nhật nhé ( Trùm tái mặt run bần bật)…Khải bc vào Bắc và Đông dẹp đường…các tên khác k hiểu chuyện gì xảy ra …lên thang máy bằng kính mặt Khải lầm lỳ …đám người xôn xao…
Tôi đang đứng Tuấn đã hơi say say
Tuấn: Hôm nay anh say rồi chúng ta về thôi ( a ta kè kè khiến tôi k thể trốn nổi)
_Tôi muốn đi vệ sinh
_Em định trốn à ,trốn nổi không ( Tuấn kéo eo tôi lại hắn hôn lên môi tôi rất nhanh)…
(N): Bên ngoài Khải đứng lặng nhìn qua tấm kính
Đông: Bên này hay sao ý ạ (Bắc và Đông lấp liếm)
Nam: Nóng quá điều hoà ở đây k có hay sao ý nhỉ ( Đèn đột nhiên vỡ hết khiến đám người toán loạn …tia lửa ở đèn vụt xuống sàn qua đôi mắt lầm lỳ của Khải)…Khải châm nến cầm trên tay bước vào khán phòng…( Đông nhắm mắt )…
Đông: Đưa trẻ con ở toà nhà này đi đi Bắc
Bắc: Uk tôi làm ngay
(N): Tên trùm ôm mặt ngồi bệt xuống đất
Thư kí: Sao vậy hắn là ai ạ…
_Mau đưa vợ con tao lập tức về nước và nói em trai tao tuyệt đối không dc thắc mắc về cái chết của tao đêm nay…tao sẽ cầu xin mày đi ngay đi …( ông ta đứng dậy vuốt tóc gọn gàng rồi ngồi sẵn ở sảnh)…
Tôi thấy đèn tắt hết rồi bất chợt ánh nến bên cạnh tôi…
Tuấn: Ô nhân viên mang nến đến này ( tôi nhận ra sau ánh nến là Thầy…tôi ôm mặt sợ sệt Tuấn cầm mãi k giằng dc cây nến) này bỏ ra đùa tao à ( Thầy rất nhanh dùng bàn tay sang ngang rất mạnh vào cổ Tuấn…anh ta gục tại chỗ đám đông tán loạn)
Khải: Giết hết người ở đây k bỏ xót 1 ai ( ông ta quát lớn rồi nhìn thẳng vào mặt tôi)
Tôi: Đừng em xin thầy đừng làm vậy …thầy ơi ( tôi bám tay Khải)
_Hãy trách chính bản thân cô đi
_Thầy em xin thầy đừng vì em mà làm vậy ,em đã chưng kiến 1 lần là quá đủ rồi ,em xin thầy van xin thầy ( tôi dập đầu Khải dẫm lên người Tuấn anh ta bất động tôi nhìn) anh ta sao vậy ạ…( tôi chạy ra sờ lên mũi Tuấn anh ta đã tắt thở …tôi sợ lùi lại)
_Sao thế thương xót à ( thầy đạp xác Tuấn gần chỗ tôi) vậy thì xót đi kêu la thảm thiết vào ( ông ta quát lên) cô dám để cho hắn hôn lên môi …thật kinh khủng …
_Tại sao lại k dc
_Sao cơ
_Em hỏi tại sao hắn lại k dc hôn ,thầy có quyền gì cấm em k dc hôn người khác ( Nam đứng đó vã mồ hồi)
Nam: Hà im mồm đi ,ngậm mồm lại…
Khải: Không có quyền à …dc k có quyền ( ông ta quay đi tôi sực nhớ rồi chạy theo)…
_Thầy ơi em tức quá nên vậy thôi xin thầy đừng ra lệnh mà ( tôi nhìn xuống dưới người của ông ta tràn lên bắn và cắt cổ những tên xã hội đen ở đây) thầy đừng mà…còn có phụ nữ họ vô tội ( ông ta bc vào thang máy tôi tóm tay Đông) thầy nói k giết nữa
Đông: Thật sao
_Thật ( đông nhìn Khải tôi chạy vội vào ấn thang) thầy làm cách nào mà Tuấn chét vậy …em muốn hắn chết nhưng khi hắn chết em thấy …thấy thật sự k nên …k nên giết người…( Khải cắn răng) thầy…sao thầy k nói gì ( Ra ngoài xe tôi chạy theo rồi lên xe ngồi) thầy…ý em kp là nói thầy giết người…em ăn nói k giỏi …phải nói sao đây…(xe phóng đi tôi cúi đầu thở dài…)lạnh quá ( tôi xoa xoa tay)…
_Mặc áo vào ( ông ta quát lên)
_Vâng nhưng k có áo ( ông ta phanh xe lại cởi bỏ áo choàng lên tôi) thầy …đừng giận nữa nhé ( tôi càm tay ông ta gạt…tôi thở dài) …xe lái tới 1 căn nhà…người làm cúi đầu k ai dám ngẩng lên…tôi bước xuống rồi chạy theo…
(N): Đông hoãn lệnh giết
Bắc: Thật may mắn có lũ nhỏ đã dc ra ngoài …
Nam: Tên kia giải quyết sao đây 1 nhát thôi Lão Vương đã giết chết hắn …
Đông: Mang xác nó cho chó hoang ăn hắn chỉ là tên hèn hạ ức hiếp bao người như bố Hà chẳng hạn…(Đông ghét)
Nam: Này anh Đông nạnh nùng dạo này đêm toàn đi đâu vậy bắt gặp mấy lần nhá
Bắc: Đang yêu đấy
Đông: Vớ vẩn k có đâu ( ấp úng)…
Tôi vào trong nhà nhưng đứng bên cửa phòng thầy…
_Thầy ngủ ngon nhé …em xin lỗi vì luôn làm thầy buồn…em hứa sẽ không bao giờ làm thầy buồn đâu ( Khải trong phòng tắm để nc xả vào đầu ông ta nhắm măt khi nghe thấy Hà nói) thầy đừng tức giận sẽ k tốt cho sức khoẻ đâu,em cám ơn vì thầy giúp em báo thù …nhưng con người em vốn sinh ra học môn bảo vệ người nhưng giờ em lại luôn chứng kiến người chết quanh mình…em thật sự buồn ( Khải cắn răng)…thầy ngủ ngon …
Đêm đó trở về phòng bên cạnh phòng thầy tôi suy nghĩ về tất cả những chuyện này…tôi ôm đầu khóc mà chẳng hiểu tại sao…( bên cạnh phòng khải nghe tiếng Hà khóc ông ta sờ tay lên bức tường nơi Hà đang tựa khóc)…
_Định mệnh đó là thứ ta đã né tránh…( Khải cúi đầu dựa lên tường)…
Hôm sau trở về paris tôi lẳng lặng vào thu dọn đồ…
Bắc: Đi đâu vậy
_Tôi sẽ đi khỏi đây ,tôi đã báo dc thù cũng k còn gì muốn học tại nơi đây nữa
_Này điên sao ( tôi đến trc mặt hồ nói vọng xuống)
_Em cám ơn thầy trong thời gian qua nhưng em sẽ đi vì em k còn gì để ở lại đây nữa ,cũng k còn lý do gì nữa ,thầy giữ sức khoẻ ạ ,em chào thầy ( Tôi k thấy nói gì lên)
Bắc: Này sao đột nhiên vậy đồ điên kia
_Nam vs Đông chắc bận cv khi nào họ về chào họ 1 tiếng dùm tôi nhé …( tôi bc ra khỏi cảnh cổng quay lại nhìn tôi tự cười nhẹ)…kỉ niệm ở nơi đây cũng thật nhiều…
(N): Khải đứng trên lầu cao nhìn xuống thấy Hà sách túi bước đi xuống núi…Khải thấy nhói tim ông ta gục xuống sàn mồm rớm máu…
Bạch Xà: Chủ nhân …người có sao k ạ
_Không sao ,k sao ( nói xong mồm phọt máu đầy lên tấm rèm cửa)
_K lẽ người đã …( Khải dơ tay)
_Không …đừng nghĩ linh tinh ( Bạch xà cuốn trọn Khải rồi biến mất)…
Tôi quyết định đến nhà Hoa ở nhờ…rồi tiếp tục đi học…thi thoảng vẫn ghé qua xem Dì và Hạ sống ra sao…sau ngày đó tôi đã nói vs Hạ và Dì là tôi vẫn sống và sau khi ổn định sẽ quay về gặp họ…2 năm sau…
1,2,3,4 …cạch cạch…
Hoa: Cậu làm gì vậy…???
_Chống đẩy cho khoẻ người
_Mai ra trận hay sao mà phải tập gớm vậy
_Hnao tao chả tập,toàn dậy muộn thì sao thấy tao tập dc
_À nay có đi làm không???
_Không hôm nay tao đi cùng đội từ thiện rồi …( tôi đứng dậy đi tắm) à Hoa sao dạo này thấy đêm đi đâu vậy???
_Đi đâu đâu mơ ngủ à
_Rõ ràng đêm qua tao dậy lúc 4h k thấy mày đâu..
_Đâu có ( ấp úng) tao đi vệ sinh mày mơ ngủ ý …
_Uk quên mất ( tôi thay đồ rồi lên chùa)…cứ cuối tuần tôi lại lên chùa ngồi nghe kinh phật và sám hối cho những người tôi đã chứng kiến họ chết…2 năm qua đi nhưng ám ảnh luôn còn đó…
Sư Thầy: Con hôm nay mang nhiều đồ cho lũ trẻ quá ,thầy cám ơn nhé…
_Dạ k có đâu nghe nói có bạn mới vào đây lại còn sinh đôi ạ
_Đúng vậy k có chồng cũng k dc gia đình chấp nhận ,thật tội nghiệp
_Bạn ấy thật can đảm con muốn gặp 1 chút dc k ạ
_Dc chứ phòng thứ 4 bên tay phải…
_Dạ con cám ơn sư thầy ( tôi đi vào khu phía sau nơi những đứa trẻ vô gia cư và nhưng bà mẹ đơn thân nương nhờ…vào căn phòng thấy 1 cô gái đang chăm 2 đứa sinh đôi) để mình pha cho ( 1 tay bế con 1 tay pha sữa) …
Cô Gái: Cám ơn bạn (tôi pha rồi cho lũ nhỏ tu) nhìn chúng mút ngon lành hết sữa tôi cười
_Bạn sẽ vất vả đấy cố lên nhé
_Cám ơn bạn mấy lần cũng thấy bạn hay tới đây phải k
_Uk cứ cuối tuần là mình tới ,cha của đứa trẻ k nhận chúng hay sao
_Uk anh ta đã lấy vợ rồi
_Phụ nữ thật khổ quên đi vì con mà sống nhé
_Uk còn cậu mấy bé rồi
_Mình ngy chưa có thì làm gì có bé
_Thật sao …xinh vậy chưa có sao
_Uk ế rồi …thôi mình về đây sang tuần mình sẽ mang sữa cho lũ nhỏ
_Cám ơn cậu ( tôi cười )…bc ra cửa chùa tôi thấy lòng thật nhẹ nhàng…đi qua khu phố tôi chợt dừng lại khi thấy 1 chiếc siêu xe…và ngạc nhiên khi thấy Hoa bước xuống và đang quàng tay Đông cười nói vui vẻ…tôi chạy vội qua dòng người đi theo sau…khi Hoa vào mua đồ tôi kéo tay Đông…
Đông: Hà…là cô à ( ấp úng)
_Đúng thì nàm thao
_Tôi…tôi đưa hoa đi dạo ( tôi dẫm mạnh vào chân)
_Dạo cơ đấy ,tên khốn sao anh dám ( Hoa đi ra tôi nấp)
Hoa: Đẹp k
Đông: Đẹp lắm ( họ nhìn nhau cười tôi lầm bầm lườm Đông)
Tôi: Lại đây ( Đông ngồi xuống) anh muốn ông ta giết chết bạn tôi sao
Đông: Lão Vương 2 năm qua k xuất hiện chỉ liên lạc qua điện thoại…
_Ông ta quy ẩn sao
_Không biết nữa nhưng chỉ đạo mọi vc qua điện thoại hết…
_Vậy à ( đang suy nghĩ rồi lừ) nói chủ đề chính đi tại sao lại yêu nhau
_Cái đó hỏi cái này thật sự kb trl sao nữa ( Hoa đi ra tồi bò đi hất tay Đông ý quay lại đi)
Đông: Em xong rồi thì chúng ta đi thôi ( Hoa quàng tay Đông họ thật hạnh phúc…tôi nhìn theo rồi ủ rũ)…con tau đang cô đơn đây lày bọn bay còn nắm tay nhau ư ( tôi lầm bầm)…
Về nhà nấu mỳ ăn nhìn thành phố sáng rực đèn tôi tự hỏi :” Thầy đang làm gì”…k dc nghĩ đến …k dc nghĩ nữa ( tôi lắc đầu)…nói là làm tôi lên giương lăn kềnh ra ngủ…hôm sau đến trường tôi quyết định học sư phạm như mẹ mong…( Hoa cũng tự ý chuyển theo tôi)
Hoa: Này giận à
_Giận gì đâu trời đang lạnh nên thấy nóng trong người ( tôi lừ mắt)
_Đúng thế mà…mà sao tự nhiên vậy
_Hoa này cậu có nói dối mình điều gì không?
_Không có …k có sao cậu nghĩ vậy ( ấp úng)
_Mình k muốn cậu bị tổn thương thật sự đó Hoa hãy dừng lại trc khi quá muộn ( tôi và Hoa đang đứng bộp vào vai)
Huệ: Hai con điên kia xì xào gì đấy ( Huệ là bạn mới nhập trường rất vui tính) nay tan đi xem bói đi
Hoa: Lại bói như lần trc kêu 3 đứa ăn sổ xố làm đi mua xong toạch hết đấy ,làm hết tháng lương…
Tôi: Nếu là mấy thầy bói ý thì dẹp đi cho nc nó tronb
Huệ: Không…thầy bói này xịn lắm…( Tôi và Hoa lắc đầu) này xịn thật mà…tin tao đi…này …
(N): Nam đang hái hoa thuốc trong vườn chợt thấy chim bay loạn xạ như sợ hãi điều gì đó…Nam đứng dậy quay lại thấy Khải trong bộ quần áo trắng đang cười
Nam: Lão Vương…đệ tử …( Vui k nói nên lời)
_Sao thế dạo này có học hành chăm chỉ không???
_Đệ tử vẫn đang học hành tốt nhất có thể ạ
_Vậy dc rồi ( Khải quay đi nhưng Nam nhìn thấy bc chân ông ta dẫm tới đâu hoa và lá chết héo tại chỗ)… Khải bước lên trên cầu thấy Diệp đang đứng nhìn…
Diệp: Cuối cùng em cũng chờ dc rồi ( Diệp cười nhẹ Khải nhăn mặt khó hiểu)…
Tan học tôi và Hoa cùng Huệ đến quán bói toán mà Huệ nói nổi tiếng…bước vào trong 1 tấm rèm rung rinh băng hạt nhựa đu sắc màu…tiếng cười ha ha ha lớn khiến chúng tôi giật mình…
Thầy Bói: xinh đấy cả 3 đều xinh ngon …( cười ha ha )
Huệ: Chúng ta đến nhầm chỗ rồi ( 3 chúng tôi quay đi)
Thầy bói: Ấy lại đây ta sẽ xem cho cả 3 đang ế quá ( chúng tôi nhìn) à ý ta nói lát đông lắm nhanh lên…( chúng tôi ngồi) bh bói về gì nào…còn trẻ thế này bói về tình duyên trước đi nào mỗi người lật 3 cây …( Huệ tôi và Hoa mỗi người rút 3 cây từ 3 bộ bài dc thầy bói tráo)
Huệ: 1 cây J cơ,1 cây át đỏ và 1 cây 7 cơ
Thầy B: Chà đỏ toàn tập
Huệ: Chuyện đời em lên tiên đúng k ạ
_cũng có thể nói là vậy J cơ biểu tượng cho 1 ng đàn ông quyền lực và sắp xuất hiện trong đời cô,7 cơ chứng là cây thất …thất ở đây là thất tình
Huệ: Sai rồi em mà phải thất tình nhầm to rồi ,còn cây át
_Cây đó nói sau cùng ( đến lượt Hoa)
Hoa: Quy cơ,Át tép và J bích
Thầy: Quy cơ biểu tượng cho cô đang yêu 1 chàng trai…chàng trai này có vẻ hơi buồn và có nhiều điều bí ẩn đây…còn át tép ta sẽ nói sau
Hoa: Vâng ( chỉ vâng đến tôi)
Tôi: Át bích,7 bích và 1 lá bài đen xì k có hình gi…hình như bị lỗi hay sao thầy bói ơi
Thầy: Để đó 7 bích biểu tượng cho cô là 1 cô gái hay buồn và lá bài đen kia chứng tỏ người trong tương lai của cô là người tôi k thể xem được…cô là cô gái thứ 2 tôi đã từng thấy bốc lá bài đó chỉ biết nói chúc cô may mắn …
Huệ: Vậy còn 3 cây át của 3 đứa tôi là gì???
Thầy: Đó là biểu tượng của trinh tiết cô gái này ( chỉ Huệ) cây át đỏ …cô còn trong trắng và hai cô còn lại đã k còn ( Hoa đứng dậy quay đi thẳng ra ngoài)
Tôi: Thầy sai rồi em còn chưa có người yêu thì sao lại mất dc
Thầy: Lá bài trinh tiết của ta chưa bao giờ sai
Huệ: Nó chưa có bạn trai mà thầy sai bét rồi …( quay đi trên phố Hoa đã đi đâu mất chỉ còn tôi và Huệ) mày thấy bà ý nói đúng k
_K dung tao còn nguyên đấy ế xưng đã ai động ( Huệ cười)
Huệ: Uk tao khác gì…
Chia tay nhau về nhà mưa tầm tã tôi nấu ăn rồi chờ Hoa về mà mãi k thấy về…tôi đi tắm rồi nghĩ về lời bà thầy bói…tôi xoa xà phòng lên đầu…đã nàm gì có ai mà cứ nghĩ linh tinh…thấy Hoa đi về dáng vẻ ướt nhẹp…tôi hỏi dồn…
_Sao vậy…sao ướt hết vậy…( Hoa bật khóc)
Hoa: Mình đã hỏi anh ấy có muốn cưới mình không và anh ấy chỉ nói chúng ta cứ yêu thôi và đừng nghĩ đến kết hôn,anh ấy k thật lòng vs mình…phải sao đây Hà ơi mình yêu người đó quá nhiều rồi ,mình và người đó còn vượt qua giói hạn rồi vậy mà câu trl mình dc nghe là k thể lấy mình (tôi xoa lưng Hoa)
_Đi thay đồ mình sẽ làm cho cậu tách trà gừng ,cậu phải bình tĩnh lại đã dc không?
_Uk ( Hoa sụt sịt…quay vào bếp tôi lầm bầm)…
tên khốn Triệu Đông kia hắn dám nói vậy ư,mà cũng đúng hắn sao có thể lấy vợ được…vậy biết trc tại sao còn cố tình tán tỉnh hoa …( hoa uống trà rồi ngủ tôi đóng cửa phòng chợt lặng người )…cây át đó của Hoa màu đen và của mình cũng vậy…Hoa có Đông nên có thể hiểu dc còn mình đâu có ai sao lại lên át màu đen dc …cả đêm tôi ngồi suy nghĩ…ôi đau đầu quá bói mới toán …k tin…mai phải gặp tên Đông đó hỏi cho ra lẽ…Sáng hôm sau tôi quyết định gọi cho Đông nhưng hắn k nghe máy…tôi quyết định đến phủ sinh tử…đi qua phòng khám sản tôi mon men…đăng kí
Y tá: Cô muốn khám gì
_Tôi muốn khám nơi đó (tôi ngại ngùng)… lên bàn nằm khám tự dưng tôi hồi hộp…
Bác sỹ: Không có còn đâu ( tôi cầm kết quả mà đi lảo đảo)…mình k có ngy cũng k có ai vậy mà lại k còn..hay tại mình bị thương vs ngã nhiều…k đúng bác sỹ đã nói k còn …tôi đơ người quay về nhà…
Hoa: Sao vậy ,sao lại quay về bảo đi đâu đến chiều cơ mà…
_Uk Hoa này có trương hợp nào k có bạn trai mà bị mất cái đó k
_Đó là gì?
_Thôi bỏ đi mình muốn suy nghĩ 1 chút ( tôi ngã quỵ Hoa đỡ)
_Sao vậy …Hà mày ốm à …
_Tao còn kb tao bị làm sao cơ…( tôi vào phòng đóng cửa thời gian qua mình chỉ ở nơi đó Bắc có bạn gái Đông cũng vậy …khi mình ốm chỉ có 3 người họ chăm sóc mình không thể nào…còn lại Nam…k thể hắn như con gái vậy…k thể nào..) tôi quyết định đột nhập vào phủ sinh tử ban đêm …đã quá quen vs nơi đây nên tôi có thể dễ dàng trèo qua…nơi đây hôm nay trăng đèn đỏ khắp lối cả trên cầu cũng vậy…tôi chạy qua Nam Phủ,thấy Nam đang cười nói với mấy người …tôi ôm mặt…mình có nên giết hắn để hắn khai không…nhưng nếu đó là thật thì sao …mình phải đối diện sao đây…???
Nam: Ai ???( con hổ của anh ta gừ ,tôi nhẩy xuống) ngươi là…???
_Là tôi (tôi bỏ khẩu trang ra)
_Hà…trời ơi con quỷ xứ ( Nam lao đến ôm tôi) cái loại tuyệt tình nói đi là đi ,còn k cho chúng tôi liên lạc …
_Này …nam nữ đấy
_Ôi dào quan trọng gì ( Nam vừa nói thế tôi bẻ tay)
_Chuyện nam nữ k qtrong thật sao
_Ô đồ điên này đau đấy
_khai ngay a đã làm gì tôi
_Này điên đó à ,làm gì là làm gì
_Thì là chuyện…( tôi buông tay Nam gào lên)
_Chuyện gì mới gặp lại đã bạo lực à ( tôi ôm mặt)
_Tôi hận anh …tại sao chúng ta còn chưa biết gì vê nhau …
_Ơ cô khóc đây à ( Nam bối rối) tại sao
_Còn tại sao anh dám cươp đời con gái của tôi à ?sao anh lại dám ( tôi đấm Nam)
_Khoan khoan đã cô điên à ,tôi còn chưa có ngy đấy chứ có rồi nói ra tôi ế đấy …đùa có mực thôi…
_Khi tôi ốm ai đã chăm sóc tôi vậy…ngoài 3 người ra
_Còn Lão Vương mà cô dc Lão Vương cứu sống đấy nếu k cô đã chết rồi
_Là sao
_Sau khi cô bị đòn bởi roi mây chúng tôi đã k thể cứu cô và cô đã tử vong…chính Lão Vương bế cô vào khu cấm địa rồi 7 ngày sau đưa cô ra …
_Là thầy …chắc k thể đâu …k thể nào
_Này k thể cái gì cô nói loạn lên tôi k hiểu
_Thầy đâu rồi tôi muốn gặp ông ta
_Cái này…hôm nay là ngày Lão Vương kết hôn vs Hoàng Diệp …(tôi buông thõng tay)…
(N): Bên Phủ Sinh Tử tiếng nhạc vang lên Hoàng Sang cười vui vẻ
Sang: K ngờ con gái chúng ta làm dc thật bà ạ
Vợ: Tôi lo cho con bé nhiều hơn,sao ông ta lại đồng ý,còn cho tổ chức linh đình ,đó kp tính cách của ông ta …
_Bà lo nghĩ quá rồi ( Phu nhân đi ra)
Phu Nhân: Giờ lành đang tới tân lang và tân nương sẽ bước ra từ hai đầu của cây cầu…năm lấy tay nhau…đó là phong tục nhà họ Vương…
Sang: Vâng nhà ta có sao cứ thế làm chúng tôi k có ý kiến…( Thấy Diệp bước ra trong bộ sườn xám đính đá lấp lánh khăn voan chùm đầu)…Diệp đứng chờ sẵn ở bên này chờ ông ta bước ra…
Phu Nhân: Tâng Nương đã ra rồi ( nói lớn)…
Tôi chạy thật nhanh ra sảnh chính…
Nam: Khoan đã cô k dc vào đâu k ai dc phép vào ( tôi vẫn chạy tới cây cầu tôi thấy Diệp đang đứng lộng lẫy bên này còn bên kia cầu…Khải bước ra trong bộ vest 4 khuy màu đen nhấn chiếc khăn trên ngực áo…mặt ông ta khuôn mặt vẫn vậy lạnh lùng đến rợn người)…ông ta bước từng bc nhẹ nhàng tới gần chỗ Diệp…tôi chạy lại đứng cạnh Diệp ông ta ngạc nhiên…
Phu Nhân: Sao con nhỏ này lại ở đây ( Diệp bỏ khăn voan quay sang nhìn tôi)
Tôi: Chúc mừng thầy ,chúc thầy răng long đầu bạc mãi mãi hạnh phúc ( Tôi rơi nc mắt nhìn ông ta) em vui quá thôi ạ
Diệp: Cậu còn k mau đi ( tôi quay đi)…
Khải: Ai cho cô ta vào đây bắt lại ( Bắc chạy ra kéo tay tôi đi) …
Diệp: Hnay ngày vui thả cho cô ta đi đi anh ( Khải cầm tay Diệp quay đi Ông ta ôm tim cắn chặt răng)
Khải: Hãy nhớ khi bc qua cây cầu này cô là người họ Vương nhưng hãy cố giữ gìn cái điều mà khiến tôi cho cô ở lại…bí mật đó chính là thứ mà giúp cô có thể tồn tại ( Diệp sợ hãi đổi sắc mặt)…
Tôi vừa đi vừa khóc Bắc gào lên
Bắc: Chúng tôi còn k dc vào cô muốn chết à…Lão Vương cưới vơ thì sao phải khóc …
_Tôi buồn mà k dc khóc ư…
_Thôi nín đi sốt cả ruột…tạm thời sáng mai tôi thả cô đi đêm nay ở lại phòng cô đi …nếu bh ra ngoài kia sẽ chẳng may gặp phu nhân …
_Thôi tôi về đây bật tường ra là dc mà
_Uk vậy cô đi đi cẩn thận nhé tôi sẽ gọi sau
_Gọi làm gì
_Mời cưới
_Thật sao Tuyền sinh bé r chứ nhỉ
_Con tôi 2 tuổi rồi ( tôi cười)
_Vậy là vui rồi ( tôi bật tường trèo ra bên ngoài ngã xoạc vào cái địn rách quần) số đen vậy rách quần rồi …hnay ngày gì vậy tôi cố lắc đầu quên đi mọi chuyện…( vừa đứng lên tôi thấy Thầy đang đứng trước mặt…) thầy…( Khải kéo tay tôi đi vào trong phủ mặt hồ mở ra tôi rụt tay lại)…
_Bên trong đó chẳng phải là tân nương sao…em về đây ( Ông ta vẫn kéo tôi xuống)…
(N): Phía trên toà nhà trên cao Diệp ngồi lặng yên trên giường k có chú rể …
Diệp: Em nhất định sẽ khiến anh thích em (cô ta ôm xoa lên chiếc chăn bên cạnh)…
Ông ta kéo xuống tôi giật tay mãi k dc…
_Này thầy đang làm gì vậy…( ông ta buông tay tôi ngã ra giường)…
_Cô định nói gì chắc chắn kp tới đây chúc mừng ta…
_Em k có gì để nói nữa em xin phép…(tôi đứng nhìn cửa hầm mãi k mở để lên…) thầy mở như nào vậy ( tôi quay ra nhìn ông ta lừ mắt)
_Nói xong ta sẽ cho cô đi
_Đã bảo em k có gì để nói ,à em thấy thầy mặc vest đẹp lắm …( tôi cười nhạt Khải kéo tay)
_Nói…( ông ta quát lên)
_Sao thầy lại quát em ,em đâu làm gì sai em chỉ muốn hỏi là …là thầy có thích em không ( tôi ngượng quay mặt đi) k có gì đâu …em nhầm lẫn thôi ( Bóng đèn tắt hết Khải kéo tôi lại gần ông ta hôn tôi ghì chặt…tôi đẩy) thầy…sao thầy…( tôi ôm miệng)
_Ta muốn dc ở bên em ( tôi buông tay) cuộc đời này nhiều cay đắng vs lắm gian nan…nhưng thấy em tôi sẽ quên dc hết mọi chuyện…ta chỉ muốn siết chặt em và nói em là định mệnh của ta…( tôi đứng dậy)
_Em về đây ( Khải vs tay ôm tôi) thầy là người đã cướp đòi của em phải không?
_Ta k còn cách nào khác…( tôi quay lại tát bốp)
_Đàn ông là lũ sở khanh tên nào cũng làm quá roi k muốn cưới,còn thầy đã cưới người khác nữa ( tôi khóc Khải ôm chặt tôi hơn) thầy buông ra…tại sao thầy làm vậy…
_Ta kb nữa nhưng ta chỉ muốn cứu em ( Khải hôn lên những giọt nc mắt lăn trên má tôi) …và muốn em mãi mãi của riêng ta mà thôi ( Khải xé toạc áo tôi hôn lên cổ tôi …tôi đẩy mãi k dc)…
_Đừng em chưa sẵn sàng mặc dù có thích thầy nhưng thầy …( tôi đẩy ông ta cắn môi tôi và cổ) thầy đã kết hôn…
_Điều đấy k quan trọng ( ông ta quát lên khiến tôi sợ …khi quan hệ tôi đau ) sao vậy…em sao vậy…
_Em đau …
_Lần trc …à lần đó em hôn mê ( tôi tát bốp)
_Em hôn mê mà thầy còn làm vậy ( Khải cười lần đầu tôi thấy ông ta cười nhẹ nhàng đến vậy) …mồ hôi tôi nhễ nhại…
_Có mệt không?( tôi gật thầy cắn lên má tôi) …
(N): Khi thấy Hà ngủ ngon lành trong tay ông ta…Khải dậy choàng áo Bạch Xà đứng bên ngoài…
Bạch Xà: Người làm vậy là đã rơi vào niệm tình…rơi vào rồi nếu k cẩn thận sẽ khó lường…
_Ta chấp nhận tất cả ( Khải quay vào ngồi bên giường vuốt tóc Hà) người nhỏ bé trái tim ngoan hiền mà anh tìm kiếm bao lâu…chỉ cần phía trước bước bên em …dẫu địa ngục anh vẫn bước tới ( Khải hôn lên trán Hà)…
Đến sáng dậy k thấy thầy tôi bật dậy…vs áo choàng chạy vào bên trong tôi rửa măt…mình điên rồi…mình đã abc vs thầy…điên thật rồi ( Tôi ngẩng lên thấy Khải đăng sau tôi giật mình) ôi mẹ ơi…( Khải quàng tay vào cổ tôi hôn lên tóc)
_Chào buổi sáng ( tôi mím môi cười )
_Vâng chào buổi sáng ( Khải bế tôi đặt lên bệ quàng tay tôi vào cổ ông ta rồi hôn tôi)
_Làm bạn gái ta nhé ( tôi bật cười)
_Không
_Sao vậy?
_Em có điều kiện
_Nói đi
_Em muốn thầy cho Bắc cưới Tuyền đàng hoàng kp chui lủi ,cậu ấy có con rồi …
_Được chấp nhận
_Thật ạ …( tôi hôn lên má thầy) em yêu thầy ( Khải cười chúng tôi hôn nhau bên ánh nắng sớm của mùa Thu)…. dường như chúng tôi đã biết yêu nhau từ khi chưa gặp nhau…tất cả là định mệnh…và dù có ra sao tôi cũng sẽ đương đầu….