Em không muốn phải khóc đâu anh – Chap 2

Trầm ngâm suy nghĩ một chút anh nói

– Được rồi , bác đi xuống dưới trước và cầm tài liệu về Minh Hy trong suốt thời gian qua lên đây cho tôi
– Vâng tôi sẽ mang lên ngay
– A, cô bé đo hôm nay làm gì ???
– Vẫn đi học , sau đó ghe vào tiệm hoa rồi về nhà thưa cậu
– Tiệm hoa ( mí mắt nhấc lên vẻ tò mò )
Quang Hùng ngồi xuống dùng bữa sáng sau đó lật xem hồ sơ của cô , miệng khẽ cười
-Thích hoa đến thế cơ à ……..
Rồi nhanh chóng mặc áo khoác và rời khỏi nhà ….
…………………………………
Minh Hy tới trường với tâm trạng vui vẻ, dù sao anh ấy cũng đã về rồi , chờ có cơ hội chắc chắn cô sẽ nhắc anh về chuyện tìm mẹ , miệng cười hì hì …con nhỏ bạn thân bên cạnh trố mắt nhìn cô rồi hỏi
-Ê , sáng nay ăn nhầm thuốc à ???
-Sao mày ???thuốc gì ???
– Tự nhiên phá lên cười như con điên
– Khánh Huyền à , tao đụng phải trai đẹp hé hé
– đâu ..ở đâu ??? chụp lén được hình nào không ??cho xem miếng yyyyy
– Không , đừng có mơ con à , tao về trước đây …
Đứng dậy ôm túi xách và ra về , chưa bao giờ Minh Hy mong về nhà nhanh như thế này ……
-Tiểu thư , ghé tiệm hoa chứ ạ ???
– à không cần , hôm nay tôi bận để lúc khác
Về tới biệt thự nhỏ cô chạy ù vào bếp , chưa kịp thay đồ , Minh Hy nhào tới ôm bác quản gia rồi thì thầm
-anh ấy vẫn đang ở trên phòng chứ ạ ??? để con mang đồ ăn trưa lên nha bác
– cậu chủ ư ??con không được tùy tiện gọi cậu chủ như vậy nhớ chưa??
Khuôn mặt phụng phịu , giận dỗi nhưng vẫn nghe lời
-dạ con biết rồi , anh ấy …ơ cậu chủ ???con mang đồ ăn cho cậu chủ giúp bác nha
– Sao con vội vậy ??? mau thay trang phục đi cho thoải mái , cậu chủ ra ngoài rồi trưa nay không về đâu
– anh …cậu..cậu chủ đi đâu ạ ??
– ta chỉ biết cậu ấy không về dùng bữa trưa thôi
Niềm vui được thay bằng sự thất vọng , mặt ỉu xìu cô trở về phòng mình . Tự hỏi sao mình lại buồn nhưng cô không thể trả lời được , chỉ biết cô rất mong gặp anh …………
Buổi trưa , Mình Hy ăn không có cảm giác ngon miệng một tí nào , mắt cô cứ liên tục liếc nhìn đồng hồ rồi lại liếc nhìn ra cổng , không nhịn được lại thỏ thẻ
– Anh ấy bao giờ thì về đây ???
– Minh Hy à
Bác quản gia gọi to làm cô giật mình
-Dạ , sao bác???
-Con lên nghỉ trưa đi , còn ngồi đó làm gì???
-Dạ con không mệt , con muốn ngồi chờ..à không con muốn ngồi đây cho thoáng ạ
Cô cứ bướng bỉnh ngồi ở đó , mấy tiếng đồng hồ trôi qua nhưng vẫn ko thấy Quang Hùng trở về , cơn buồn ngủ ập đến , cô làm liều ôm gối và nằm lên sôfa để đỡ mệt , và ngủ quên lúc nào không hay . đang mơ một giấc mơ đẹp thì tiếng ồn làm cô thức giấc , dụi dụi mắt nhìn ra ngoài , vui sướng khi một bóng hình quen thuộc bước vào , Minh Hy mơ mơ mang màng quên mất mình đang làm gì ?? Vội chạy lại nhìn thẳng vào mắt anh và nói giọng nhõng nhẽo ..

tinngan_025119_68955666_0

-Sao giờ anh mới chịu về
Đôi mắt hồn nhiên và mơ hồ lạc vào ánh mắt lạnh lùng đang nhìn cô chằm chăm không chớp , mọi thứ đứng yên trong phút chốc , thì bị một giọng nói đanh đá phá vỡ …
-Cô là ai ???
Như bừng tỉnh ,Minh Hy lo lắng nhìn cô gái trước mặt ,nói giọng ấp úng
– Tôi..tôi..tôi là…
-Cô ấy là người giúp việc trong nhà thôi
Tiếng nói của anh phát ra một cách đầy bình thản …………
– Người mới sao ???sao em lại không biết cô ta ???mà sao người giúp việc lại nói chuyện kiểu đó được , đúng là không có phép tắc
Tường Vy trừng mắt nhìn cô ,kiểu cách vô cùng chán ghét
– Vào trong đi , anh Hai mua rất nhiều quà cho em
– Thật không ạ ??? nhanh..nhanh anh ..em muốn xem liền
-Uừ đi thôi
Quang Hùng khoác vai Tường Vy đày cưng chiều và dẫn cô ấy lên phòng , trước khi đi cô ấy còn quay sang lườm cô một cái thật sắc nét , khẽ thở dài , nhìn anh một cái nhìn đầy tủi thân , miệng cô chu lên rồi bỗng nhiên dỗi hờn vô cớ , khó chịu vs anh khi thấy anh quay qua nhìn mình …..
-Còn cô , lên phòng nghỉ đi , lần sau không có việc gì thì đừng ngồi ở phòng khách , rồi ngủ quên , tôi không muốn bắt gặp cảnh đó lần thứ hai
Cúi mặt lí nhí trả lời
-dạ
Miệng nói vậy nhưng lòng vẫn hậm hực , chân cô không tự chủ được nện mạnh xuống sàn nhà …
-Cô kia , thái độ vậy là gì ??? muốn tôi đuổi việc cô không ???
Tường Vy lại tiêp tục to tiếng , Minh Hy đàng sắn bục bội trong người cũng không nhường , nhìn cô ấy và nói
-Cô lấy quyền gì để đuổi tôi
– cô dám ăn nói như vậy với chủ sao ???
Một cái tát thật mạnh xuống má trái Minh Hy trong khi Quang Hùng không để ý , Tường Vy cười nửa miệng thách thức , trước cảnh tượng đó , anh quát lên
-Em đang làm cái gì vậy hả ???
– Nó hỗn với em , ở nhà này phải biết rằng ai là chủ ai là tớ , cô hiểu chưa ???
– Em xin lỗi Minh Hy ngay ( giọng anh vô cùng lạnh lùng )
Thật không muốn khóc nhưng nước mắt uất ức cứ thế tuôn ra xối xả , cô nhìn anh cái nhìn oán trách , vừa nấc vừa nói
– Không cần xin lỗi , cô ấy là chủ nhân mà , là tôi sai !!!
Rồi chạy như bay lên phòng của mình… đóng cửa lại …Sao cô lại tức giận với anh , khi thấy anh quan tâm đến Tường Vy ??? sao cô lại khó chịu khi anh không thèm để ý gì tới mình ??? Minh Hy bỗng khóc rống , không khác gì một đứa trẻ và tiếng khóc đó đã lọt và tai một người …………
……………………………
ngày mai !!!
tâm trạng ủ rũ và mệt mỏi làm cô không thể tập trung học bài được , khuôn mặt lạnh lùng đó cứ ở trong đầu cô cả ngày, theo như những mối tình trong tiểu thuyết mà cô đã đọc thì yêu chính là như vậy……….
-Không lẽ mình thích anh ấy???trời …có gặp nhau nhiều đâu mà thích được..nhưng hình như là thích đó ?? không thích sao lại mong lại chờ lại nhớ lại ghen …..
-ê , con khùng , hôm trước mới cười đùa vui vẻ , hôm nay mặt như cái mâm vậy
– Huyền , trên đời này có thể có hoảng tử và lọ lem không mày ???
– nói thật với thời đại này thì tao tin chắc là …không có ….
– tại sao ???
– chăng tại sao cả ..tại vì tao nghĩ vậy ??? mà m hỏi chuyện đó để làm gì???
– hình như tao thích phải người không nên thích rôi …
-hả hả ? m nói gì ?? m thích ai ???
– không có gì , m đừng hỏi , tao đang không muốn nói , tao về đây
-má con này , khơi khơi ra cho người khác tò mò rồi nói cái giọng đó , từ jo đừng có hỏi tao nữa nha m , coi chừng tao quýnh à , Khánh Huyền nói với theo nhưng cô không nghe thấy ……..
– Tiểu thư có muốn ghe vào tiẹm hoa không ???
-Tôi muốn về ngủ thôi
-Vậy được để tôi chở tiểu thư về
Tới nơi , cô đi thẳng một mạch lên phòng , không muốn trò chuyện với ai .
mở cửa phòng và thật bất ngờ trên bàn học là một bình hoa vô cùng xinh đẹp , ngạc nhiên quá cô vội tìm bác quản gia
-Bác ơi , hoa ở phòng con ở đâu mà có ạ
– Là cậu chủ căn dặn
– anh ấy ???thật ư ?? vậy anh ấy ở nhà hay đã ra ngoài ạ
-Cậu chủ đang ở trên phòng
Không kịp suy nghĩ cô lao lên phòng anh với tâm trạng phấn khích , hồi hộp gõ cửa
-Vào đi
-Anh ..anh mua hoa cho tôi ư ??? miệng cười rất tươi
– cô tìm tồi chỉ để hỏi chuyện đó ???
– đúng vậy , anh mau trả lời tôi đi
– không phải
Bao nhiêu thất vòng tràn ngập khuôn mặt non nớt và đáng yêu ấy
– Nhưng ..bác quản gia nói là anh sai người làm mà …
– nhưng không phải để tặng riêng cô , mà phòng nào cũng sẽ có ..từ bây giờ
-thì ra là vậy , tôi ăn dưa bở rồi …lẩm bẩm một mình
Quang Hùng bật cười to hỏi lại :
-cô nói cái gì ???
– tôi nói – tôi tưởng bở !!!
-Sao lại tưởng bở ???
– nghĩ là anh mua cho tôi
– nếu thật vậy thì sao ???
-thật vậy thì vui …nhưng rất tiếc tôi đã nhầm
Nói xong cô bỏ ra ngoài , anh đứng nhìn theo bóng lưng ấy , bỗng có một tia mỉm cười ……..
………………………………………….
Chiều đến , đang cuộn tròn trong chăn thì có người gọi cô …
-Minh Hy à !!!
– Dạ
– mở cửa cho ta
Văn chốt cửa thì một chiếc hộp đặt vào tay
– Con hãy mau thay trang phục , tối nay tất cả mọi người ở biệt thự nhỏ sẽ qua biết thự vương gia dùng bữa , phu nhân đã chuẩn bị hết rồi
-Con không đi được không ạ???cô sợ phải gặp Tường vY
– con nhất định phải đi , cậu chủ đã căn dặn ai cũng phải tới …….
mặc chiếc váy vào người , Minh Hy kinh ngạc đứng trước gương , cô không ngờ mình cũng rất kiều diễm như vậy . Chiếc váy màu trắng được đính ngọc trai tỉ mỉ ,cô thầm cám ơn bác quản gia đã biến mình từ lọ lem thành một nàng công chúa……………….
………………………………………..
Đúng 8h tối mọi người đều có mặt tại biệt thự Vương Gia ,Minh Hy thong thả bước vào, voc dáng thanh tú , cô đi theo các bác các chị tới chỗ phu nhân đang ngồi để chào hỏi … Lần lượt cứ thế bước lên , ấn tượng của cô là phu nhân cao sang nhung nhìn rất phúc hậu . Cô là người sau cùng , bà nhìn cô rất kỹ rồi nở nụ cười hiền lành , anh cũng nhấc mắt nhìn cô rồi không có thêm bất kỳ biểu hiện gì , liếc mắt qua bên phải là Tường Vy đang tỏ rõ sự khó chịu , nhẹ nhàng cô nói
-Cháu chào phu nhân , chúc phu nhân buổi tối vui vẻ
-Tốt , tốt , ngoan , sao bây giờ ta mới thấy cô bé này
Bác quản gia nhanh chóng lên tiếng
-Dạ cô ấy là …
-cô ấy là người con mang về …( anh ngắt lời )
– à ta hiểu rồi, mọi người tối nay cứ việc thoải mái
Suôt buổi cô cứ dõi theo hình bóng anh , thỉnh thoảng lại bị anh bắt gặp , nghĩ bụng thật là xấu hổ ….. Tiếng Mc vang lên
-Trong số các bạn , nam thanh nữ tú ai có thể biểu diễn một bản dương cầm cho đêm nay được không ạ ??? thiếu gia của chúng tôi vô cùg thích giai điệu nhẹ nhàng mà phiêu lãng của dương cầm …
đáy mắt của cô bỗng nhiên sáng bừng , hít một hơi và lấy hết can đảm cô bước lên
-tôi , tôi có thể ………….
-Vậy hoan nghênh tiểu thư , xin mời cô bắt đầu
Những ngón tay lướt nhẹ trên mặt đàn , tâm hồn cô cũng theo đó mà bay lên thả mình theo những nốt nhạc , êm đềm rồi lại vút cao …ở dưới có một ánh mắt đang nhin cô rất chăm chú
-Con thích bé đó sao ???
-mẹ nghĩ vậy ???
– Vì mẹ thật sự rất thích ..con nhìn xem , con bé rất dễ thương , nó có đôi mắt giong y như lúc mẹ hồi trẻ …..
– mẹ thích là việc của mẹ , con không quan tâm
-vậy con chỉ quan tâm tới Khả Như sao ???
Quang Hùng không nói gì cầm ly rượu và đi tới một chỗ ngồi khác , bà khẽ thở dài ……..
Kết thúc màn biểu diễn , tất cả đèu nồng nhiệt vỗ tay , Minh Hy cười tươi , đưa mắt tìm anh nhưng không thấy , hơi chạnh lòng cô bước thẳng ra ngoài tim chút không khí yên bình …xa xa có người đang đi tới
-Bộ váy này là ở đâu ???
– cô…hỏi …tôi…..
-Đúng vậy
-là bác quản gia đưa cho tôi
– cô không xứng được mặc nó
– ý cô là gì ??? vậy cô xứng sao ???
– Quang Hùng không bao giờ thích cô đâu
-Tôi…tôi..liên quan gì đến tôi
-này , cô gái !!! co ai nói với cô rằng đôi mắt đó không giấu nổi lửa tình yêu không ??? đừng mơ mộng nữa ..tỉnh lại trước khi chưa quá muộn
Tường Vy đay nghiến nhìn cô , bước thêm vài bước ..bất ngờ dội một ly rượu lạnh lên người Minh hY
– cô điên hả ???
đang định tiép tục bước lên thì một cánh tay kéo cô ấy lại
– Em thật qua đáng … từ bây giờ đừng để anh thấy em bắt nạt cô ấy một lần nữa …
Quang Hùng tức giận nắm lấy bàn tay cô dắt đi , thấy cô có vẻ thấm mệt , anh cởi áo khoác của mình , khoác vào người co, sau đó bế cô ra xe .. Minh Hy khóc ,mếu máo nói
-Anh bỏ tôi xuống đi , tôi tự đ được
-Cô ngoan ngoãn chút
khuôn mặt đó vẫn mếu máo trông rất tội nghiệp …vào trong xe , giong anh vẫn lạnh lùng
-để tôi chở cô về trước ???
-Váy tôi ướt hết rôi , thật là buồn
-Sao lại buồn???
-Vì tôi thích nó !!! thật sự rất thích
Sự ngốc nghếch và khờ khạo của cô làm anh thấy lạ , một cảm giác rất khác , quang Hùng nhìn cô âu yếm hơn mở lời
– Lạnh không ??
Minh Hy lắc lắc đầu
-không lạnh ư ??
-tôi thấy ấm
-???
– Vì được mặc áo của anh , được anh bế nên tôi thấy ấm….
Có một thứ gì đó hơi thổn thức trong lòng anh .. chợt điẹn thoại đổ chuông , anh bắt máy
-Tôi nghe
” cô ấy đã trở về ??? sẽ chờ tôi ở chỗ đó ???ngay bây giờ ???”