Duyên nợ – Chap 7

Thấy Thảo Quân và Nam đi cùng nhau tôi ngạc nhiên hỏi Thảo

-sao cậu lại biết tớ ở đây,cả Quân nữa?
Họ nhìn nhau lắc đầu Quân trả lời
-bà như kiểu nam châm ý,ở đâu chả hút bọn tôi đi được.
Tôi gượng cười cho đám bạn vui,tôi quay sang Nam.
-sao anh lại đi với 2 đứa bạn của em.
Nam cười ha hả
-đơn giản thôi vì anh có đồ quý hiếm (dơ lên là cái đt của tôi) tén tén tén ten
Tôi mỉm cười
-đồ ăn cướp
-ơ ai ăn cướp gì của ai đâu chẳng qua là cầm hộ thôi mà
Tôi cười Quân và Thảo tiến lại gần tôi
Thảo nói
-cố gắng dưỡng thương đi nha mấy hôm nữa đi học,mình xin cô cho cậu nghỉ rồi đó.
Quân ngắt lời
-này ai xin?rõ ràng là tui mà
Thảo véo Quân,Quân lại nói tiếp
-bà cứ nằm đây dài dài đi,lên lớp đỡ có người cãi nhau với tôi.tôi đỡ bị cô giáo nhắc mà bà nằm luôn đây cũng được
Thảo đấm Quân
-ui za
-nói gở này,cái loại dấm dớ.
Tôi phụt cười
-2 người k lo học hành đi chạy vô đây làm gì?
-ờ thì k thích người khác quan tâm thì thôi.chúng tôi đi về.(Quân trả lời tôi)
-hic đã vào thăm rồi còn đuổi,nghe tin nằm viện người ta chạy vào đây luôn rồi còn bày đặt đuổi xí (thảo nói)
Nghe 2 đứa dở hơi nói mà tôi cười k ngớt,quay sang Nam chỉ đứng đó nhìn mà k nói gì (hnay hiền dữ) bà tôi mua cháo về bước vào ai cũng chào bà tôi
Bà tôi cười tươi nói
-các cháu đến rồi đấy à?ngồi đi rồi gọt hoa quả cùng ăn.
Thảo gọt hoa quả,rồi chúng tôi nc cười cười đùa đùa với nhau đồng hồ chỉ 1h30 Quân nói
-cháu và Thảo tí nữa phải đi học rồi bà và anh ở lại cùng Thủy nha,bọn cháu về đây ạ.
-bọn cháu đi thong thả nha.
-bọn tớ về nha Thủy
Tôi gật đầu rồi trêu
-thượng lộ bình an hạ lộ nằm yên nhá.
Thảo nói vọng vào
-yên tâm đi tao còn lâu ms chết đc.
Tôi cười rồi quay sang hỏi Nam
-bộ anh nghỉ học hả?
Nam lắc đầu
-Bọn anh được nghỉ ngơi sau thi học kỳ đó.
Bà tôi bảo tôi
-bà đi ra chợ 2 đứa chơi với nhau nha
Tôi cười chào bà Nam cũng cười theo.bà tôi đi khuất.tôi giả bộ hỏi Nam.
-ở đây chán quá,khi nào em ms đc xuất viện vậy?
Nam ngập ngừng
-à…..ờ….thì khi nào em khỏe hẳn thì bác sĩ cho em ra ngoài
-em cảm thấy em khỏe lắm rồi mà,sao còn bắt em ở đây chi zợ.
-đồ ngốc (Nam cốc đầu tôi) em cảm thấy em khỏe nhưng bác sĩ bảo em chưa khỏe hiểu k?
Tôi gật đầu cười. Cả buổi chiều Nam ở lại nói chuyện với tôi tôi cảm thấy mình thực sự hạnh phúc khi quen được Nam.
5 ngày trôi qua tôi vẫn ở trong bệnh viện hôm nào Nam cũng đến thăm tôi còn ở lại nói chuyện rồi đùa nghịch với tôi còn Thắng ,từ hôm tôi nhập viện đến giờ chẳng thấy đến thăm tôi Thậm chí cũng chẳng thấy hỏi thăm tôi dù chỉ 1 lần.nhưng tôi cảm thấy Nam chính là bầu không khí khiến tôi vui vẻ, chính Nam đã khiến tôi cười.nhưng sau những giây phút vui vẻ hạnh phúc thì cái tôi cảm nhận được là sự cô đơn,những đau khổ khi phải chống chọi với căn bệnh mình đang mang,tôi k muốn ai khổ vì tôi.tôi cũng chẳng muốn bà tôi phải buồn khi mất đi tôi.nên tôi sẽ cố gắng sống dù chỉ là 1 chút hi vọng nhỏ nhoi.

tinngan_092410_168538093_0

Ngày thứ 6 ở trong bệnh viện hôm nay Nam đến mặc quần ao trông thật lịch lãm
-hê lô ăn gì chưa?
-hihi em ăn rồi.anh ăn…..
Chưa nói hết câu tôi chóng mặt rồi k nói được câu nào nữa môi tôi run run mấy máy.mắt tôi bắt đầu nhắm từ từ.Nam hét toáng lên tìm bác sĩ,tôi đã ngả xuống giường và lịm dần đi.
Tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong phòng hồi sức,Nam ngồi ngủ gục bên cạnh.nước mắt tôi rơi lã chã,tôi chẳng biết tôi là gì mà Nam đối xử tối với tôi như vậy.tôi k thể nghĩ 1 đứa con k cha k mẹ như tôi cũng được một người quý mến.tôi nhìn khuôn mặt Nam hôm nay tôi thấy anh đẹp trai đến lạ,tôi cứ nghĩ anh giống Thư 1 con người độc đoán luôn chiếm đoạt những gì của người khác khi nào thuộc về mình mới thôi nhưng bây giờ tôi đã nghĩ khác về anh,tôi thấy anh là 1 người tốt.anh luôn giúp đỡ tôi lúc tôi khó khăn,tôi chẳng biết lấy gì để báo đáp anh nữa.tôi nghĩ mà nước mắt tôi cứ rơi,nghĩ đến bệnh của tôi.
“Đúng rồi tôi đã phẫu thuật,vậy người hiến máu cho tôi là ai?” k lẽ lại là bà tôi????
Hàng ngàn câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi rồi tôi ngủ lúc nào k hay.đang mơ màng tôi cảm nhận được ai đó vuốt tóc tôi,tôi mở mắt ra là Nam,Nam rụt tay lại
-tỉnh rồi hả?em làm anh lo lắm đó.
-bà em đâu?
-à bà em vừa về đi chợ rồi.
-em bị bệnh gì vậy anh nói thật đi (nước mắt tôi rơi)
-em…em…k sao đâu chỉ bị nhẹ thôi.nghỉ ngơi 2 3 hôm nữa là khỏi maf
Tôi lại khóc to hơn
-em bị bệnh nặng như vậy sao anh lại dấu em sao anh k nói cho em biết???
-em bị bệnh nhẹ thoi mà k sao hết.ngoan đừng khóc nữa cố gắng nghỉ ngơi đi,anh ra ngoài mua ít đồ nhé.
Nam cố lảng tránh,k muốn tôi hỏi ,tôi k nói gì.Nam vừa bước ra ngoài tôi ôm gối khóc tu tu.”mẹ ơi con k muốn sống nữa,tại sao cuộc sống của con lại khổ thế này?mẹ ơi “tôi càng ngày càng khóc to hơn