Bố trẻ con – Chap 18

Tôi dừng lại trước mặt anh

-anh tìm ai?
-anh muốn nói chuyện với em một tí được không?
-nếu là về công việc,về cherry thì ok còn về chuyện khác thì xin lỗi anh,em bận
-anh muốn nói về chuyện lúc nãy
tôi bước đi vào nhà ngang qua anh,bất chợt tay anh nắm tay tôi lại,chẳng biết là vô tình hay hữu ý mà tay anh lại nắm ngay bàn tay tôi,cái cảm giác ấm ấp nơi lòng bàn tay ấy len lỏi vào tôi,nhưng tôi vẫn quyết dằn lòng mình lại,bởi tôi không muốn trái tim mình thổn thức thêm lần nào nữa
-buông tay em ra đi
-anh xin lỗi
-về chuyện gì
-thật ra hạ thảo không có ý gì cả chỉ là
-anh đang giải thích dùm cho người yêu anh đấy à
-không phải.thật ra hạ thảo không phải người yêu anh
-việc đó có ảnh hưởng gì em không
-anh chỉ muốn em biết và không hiểu lầm anh thôi
-em và anh thì có gì mà phải hiểu lầm hả anh
-ai cũng được nhưng em thì không anh chỉ là muốn em biết hạ thảo không phải người yêu anh,thật ra là hạ thảo yêu anh,hạ thảo bị ung thư,đã là giai đoạn gần cuối,em gái hạ thảo nói cho anh nghe và muốn anh ở bên thảo những ngày cuối cùng,anh không thể nói chia tay vì có lần anh nói không có tình cảm đã khiến thảo bỏ ăn và trầm cảm,nên anh luôn dành sự quan tâm cho thảo,nhưng thật ra mối quan hệ đó chỉ là bạn bè,không hơn,không kém em hiểu không
-chuyện đó thì liên quan gì em sao?anh và hạ thảo có là gì của nhau đi chăng nữa thì với em mọi thứ vẫn bình thường,vũ trụ vẫn tươi đẹp như cái lẽ vốn có của nó,thế thôi
-anh biết em nói vậy thôi nhưng trong lòng không phải vậy,anh biết rằng em đang rất tổn thương vì anh,anh biết tình cảm em dành cho anh…
câu nói to rõ và chậm rãi ấy chạm vài tim tôi,rồi như xoáy một cái vào vết thương vừa xướt của một cô gái mới rung động lần đầu,một giọt,hai giọt rồi ba giọt nước mắt lã chã rơi,tôi nhanh chóng gạt nước mắt,tôi vùng tay anh ra khỏi tay tôi,lui lại một bước ở vị trí đối diện mặt anh,lấy hết bình tĩnh trút ra những lời dối lòng mình,tôi cười nhạt
-tình cảm em dành cho anh,anh và thảo đúng là một cặp trời sinh giỏi suy đoán lòng người thật,2 tháng từ ngày gặp nhau nhỉ và chưa đầy 1 tháng tiếp xúc với nhau thì làm gì có cái gọi là tình cảm dành cho nhau hả anh,hay anh nhìn ánh mắt và thái độ của em mà nghĩ rằng em đang dành tình cảm cho anh,anh sai rồi với ai em cũng như thế cả,anh đừng tự dành cho mình vị trí quá quan trọng trong lòng của em như vậy,vị trí đó vốn đã dành cho ng khác,người mà anh gặp khi chiều này đấy,mong anh hiểu,và giữ khoảng cách cho mối quan hệ của chúng ta,như cách mà bạn gái anh nói,giữa chủ và một người làm thuê,không hơn không kém,chào anh
tôi toan bước đi thì một lần nữa camsh tay ấy lại níu tay tôi lại,lần này chặt hơn nhiều,anh không quay sang nhìn tôi,nhưng tiếng nói vẫn trầm ấm đều đều và rõ nghe
-anh không quan tâm rằng em muốn dối lòng mình đến bao giờ,anh không quan tâm rằng em chối bỏ mọi thứ ra sao.ngay lúc này đây em muốn dối lòng hay trốn tránh bao nhiêu cũng được,nhưng với anh,anh vẫn sẽ làm những điều mà anh nghĩ là cần làm,những điều mà con tim anh mách bảo anh cần phải làm cho người mà anh cảm thấy rất quan trọng với anh,thế thôi

blogtamsu-2930020202

-ai là người quan trọng với anh em không cần biết nhưng…
-em là người quan trọng với anh,em chỉ cần biết thế thôi còn những chuyện khác em không cần biết,anh về đây
anh chẳng quay lại nhìn tôi chỉ lên xe quay đi một cách lạnh lùng,những lời anh nói”em là người quan trọng với anh”cứ lẳng lặng vang lên bên tai tôi,cái gì đang xảy ra vậy,là tôi đang tự dối lòng mình có đúng không?là tôi đang tự làm mình nhói đau có đúng không,sài gòn mệt mỏi quá,tôi ngồi thụp xuống trước cửa nhà mặc kệ nước mắt rơi,tôi muốn về nhà
hôm sau tôi gọi cho mẹ anh xin phép nghỉ 3 hôm để về nhà,tôi nói dối là nhà có việc,dĩ nhiên mẹ anh đồng ý,vậy là tôi quyết định về nhà,tôi về nhà để tránh xa sài gòn để tránh xa những ồn ào,để đi tìm cho mình một câu trả lời từ trái tim của mình,chiếc xe lăn bánh nhanh chóng đưa tôi về quê,về nhà mẹ tôi và mấy đưa em ai cũng vui,riêng mẹ tôi,mẹ nhanh chóng nhìn ra bộ dạng mệt mỏi đến phờ phạc của tôi,sau buổi cơm chiều,mẹ và tôi ra sau nhà rửa chén,nhìn vẻ mệt mỏi của tôi mẹ hỏi
-con có việc gì không vui sao
-dạ không mẹ
-con lo mà có người yêu đi,lớn rồi đến tuổi lấy chồng rồi bằng con ngta đã tay bồng tay bế rồi đó
-còn trẻ mà mẹ lấy chồng sớm chi cho khổ hả mẹ,lấy sớm mà không yêu nhau thì cũng chia tay thôi mẹ
-tào lao,lấy chồng là phải an phận theo chồng,chứ đâu phải thích là bỏ đâu
-nhưng mà con thấy đầy người như vậy
-ai mà đầy
-bạn con chứ ai,à mẹ,con hỏi mẹ cái này nha
-hỏi đi mẹ nghe
-mẹ này,nếu một người con gái mà ăn học tử tế công việc ổn định mà yêu một người đàn ông li hôn và có 1 đứa con thì sao hả mẹ
-nè.con đừng có nói con đang yêu người đàn ông có vợ với mẹ nha
-à…à không có,là bạn con,bạn con đó mà
-bạn con thì mẹ không biết sao chứ cái gia đình mình là cấm tiệc nha conm,con quen ai phải dẫn về ba con coi,hoặc là con phải yêu người ba mẹ chọn,ba mày ổng khó tính như ông nội mày vậy,ngày đó út mày quen thằng lành xóm dưới có vợ mà chưa có con,ông nội ổng từ mặt luôn đó con,mày đừng có mà dại nha con,mày mà dại tao đâm đầu xuống ao tao chết chứ không sống nổi đâu,ba mày ổng từ mày luôn đó con
-mẹ này con hỏi bạn con thôi chứ con còn chưa có người yêu mà
-ừ mày phải biết khôn ra nha con,mày ngu là tao với ba mày chết cho mày vừa lòng đó
-con biết rồi
câu nói của mẹ làm lòng tôi đau nhói,phải rồi,nhà tôi trước giờ sợ nhất điều tiếng sợ nhất là lời lẽ của thiên hạ,ba tôi là cựu chiến binh,ông trọng danh dự và ông trọng lời nói của người ngoài,nếu tôi yêu anh chắc chắn ông sẽ không chấp nhận được,ông cao huyết áp còn mẹ tôi bà bị tim,tôi bây giờ như đứng giữa ngã ba đường,bên hiếu-bên tình,tôi mãi suy nghĩ vẫn vơ mà không để ý mình đang rửa con dao,cầm con dao quẹt vào miếng rửa,con dao cứa vào tay máu phún ra
-trời ơi sao mày không để ý hả con
-con tưởng không bén,không sao đâu mẹ cho con miếng băng keo cá nhân
tôi băng lại rồi vào nhà uống nước với ba,tối ở quê tôi ngủ sớm,nằm nghe tiếng côn trùng kêu mà lòng buồn rười rượi,đang định chợp mắt ngủ thì có tin nhắn-là anh
-cherry ốm rồi em ạ
-con bé sao vậy
-sốt cao lắm đang nằm viện
-có nặng lắm không anh,bác sĩ nói sao hả anh
-sốt cao đang theo dõi em à,anh và mẹ đang trong viện,con bé mê man gọi tên em mãi
anh gửi anh con bé nằm viện sang cho tôi mà lòng tôi xót xa
-mai em lên với con bé
-có mẹ có anh có bác sĩ rồi em về chơi đi hôm sau hãy lên
-em ngủ sớm đây mai em lên
-không cần đâu anh chăm đc mà
-em nói mai lên là lên em ngủ đây
-ừ thôi em ngủ ngon,đắp mền để muỗi
-em biết rồi cảm ơn anh
tôi tắt màn hình điện thoại,tự nhiên thấy lòng bình yên quá,tự dưng cảm thấy tôi và anh gần nhau đến lạ
tít…tít…
tôi cầm điện thoại,có tin nhắn,là long
-đang ở nơi nào vậy cô bé
-em về quê rồi
-thảo nào sang nhà không thấy haty là đi chơi với ai rồi
tôi bấm định vị gửi sang cho anh
-anh tin em mà,như lần đầu đã nói là anh tin em,anh đùa thôi,khi nào lên lại
-mai em lên lại sớm
-sao mới về lên nhanh vậy
-có công việc nè anh
-mai mấy giờ lên
-mai em đặt xe chuyến 8h30
-thôi để mai anh xuống đón
-khùng quá chi cho cực vậy
-anh thích cực mà em không biết hả
-thôi để em tự túc,tự túc là hạnh phúc mà anh
-mai 8h anh có mặt ở nhà em
-khùng quá không đùa đâu ba má em khó lắm á
-vậy anh sẽ ở bến xe khách chờ em,ok vậy nha,8h
-thôi không đùa nè
-không đùa nữa ngủ đi
-mai đừng có xuống nha
-………..
-anh mai đừng xuống nha
-………..
-thôi em ngủ đây mai lên
sáng hôm sau tôi dậy sớm để dọn đồ rồi chào ba mẹ,tôi có việc đi sớm,nhờ thằng em đưa ra bến,sẵn đường đi học nó đưa tôi ra rồi đi học,đang loay hoay túi đồ mẹ gói mấy trái cây ở quê cho mang lên,thì có điện thoại,là long
-gì mà gọi sớm vậy
-đằng sau quay
-gì vậy
-đằng sau quay
tôi quay đầu lại giật mình mém rơi điện thoại
-trời ơi sao anh như ma vậy
-đi thôi
-anh xuống từ hồi nào vậy
-7h sáng nay,đi thôi xe anh đậu bên ngoài tí bị phạt giơf
-dễ sợ ai kêu đâu à
-anh thích
tôi lên xe anh,anh đưa tôi về sài gòn
-em về nhà trọ luôn hay sao
-không em vào bệnh viện nhi đồng
-chi vậy
-con bé em đang điều trị bị bệnh
-ok vậy nhắm mắt ngủ đi mở mắt là đến nơi
-ngủ gì giờ này
-vậy thôi thức đi
-cái anh này nói gì cũng nói được
tôi và anh luyên thuyên cho đến khi vào tới trung tâm thành phố tôi nhắn tin cho anh
-em gần đến rồi cherry nằm đâu vậy anh
-cherry nằm ở phòng…khoa…em lên tới đâu rồi
-em dang ở lê duẩn
-ok em
chiếc xe dừng ngay cổng bệnh viện nhi đống,tôi xuống xe,đóng cửa rồi nhìn vào cảm ơn long
-cảm ơn anh nha,mai rãnh thì cà phê
-ok anh về có công việc đây có gì gọi anh
-dạ bye anh
-ok lên đi có người đón em rồi kìa anh đi đây
tôi bất ngờ quay người lại,anh đã đứng chờ tôi từ khi nào không rõ,chỉ biết là chiếc áo sowmi của anh đã bắt đầu ướt vết mồ hôi,anh nhìn tôi bằng đôi mắt thoáng buồn
-đi thôi
tôi lặng lẽ đi sau lưng anh,nhìn cái lưng áo đẫm mồ hôi mà lòng tự dưng thấy xót,có lẽ nào tôi đã thật sự yêu người đàn ông này không?